Diệp Trần nghỉ ngơi mấy ngày rồi gọi điện cho Trương Hỉ dẫn cô đi kiểm đếm người.
Nhiều ngày qua, vì chuyện tranh chấp bến tàu với Lục gia mà Trần gia bị tổn thất nặng nề, cả hai nhà đều đang trong giai đoạn khó khăn, cùng án binh bất động. Trần Kiều đã thức thời đàm phán với Lục Minh nhường lại bến tàu còn người của bát môn thì vẫn không thấy có động thái gì, tọa sơn quan hổ đấu.
Trần Kiều đang nằm nhà tĩnh dưỡng thì Diệp Trần dẫn người tới bao vây Trần gia chuẩn bị đập phá.
Cô đứng chần chừ trước cửa, chưa vội vào ngay.
Ba Tám lấy làm khó hiểu: “Cô còn chờ gì nữa thế?”
Diệp Trần giậm giậm chân, cúi đầu bảo: “Tôi đang chuẩn bị một chút.”
“Chuẩn bị gì cơ?”
“Đừng lo lắng,” Ba Tám vỗ vai cô, “cả nhà họ đều chẳng phải người tốt, cô làm vậy là trừ hại cho dân. Chưa kể tới chuyện Trần Kiều giết bà của Hướng Nam thì ông ta và vợ cũng đã từng giết không ít người, con gái ông ta, Trần Song Song, là trùm sò trên phố thị, sau này còn hại Lục Minh thê thảm biết bao…”
“Nhà ông ta chẳng lẽ không có ai là người tốt sao?” Diệp Trần hết sức kinh ngạc, “Một người cũng không ư?”
“Không có.” Ba Tám thở dài: “Trong nội dung thế giới gốc, các nhân vật chẳng đen thì trắng, nhà Trần Kiều quả thực đúng là không có lấy một ai là người tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

