Diệp Trần nghiêm túc suy nghĩ, giờ này khắc này, một Tống Uyển Thanh xuất thân tiểu thư khuê các nhìn thấy chồng mình máu me khắp người nằm dưới đất thì sẽ có phản ứng như thế nào.
Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Trần chọn hét lên thất thanh! Bước lùi về sau!
Lục Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Là tôi, Lục Minh đây!”
“Thiếu gia…” Diệp Trần bấy giờ mới bổ nhào tới, đặt một tay lên vết thương của anh ta, khóc như trời sập, “Thiếu gia sao rồi? Sao lại thế này? Có phải anh sắp chết rồi không? Anh…”
“Bỏ tay cô ra! Mau gọi bác sĩ đi!”
Lục Minh nổi quạu, giá như có thể đập cô ta một phát chết luôn.
Diệp Trần thấy Lục Minh nhe răng trợn mắt nhìn mình, cuối cùng cũng thấy hả lòng hả dạ. Lúc bỏ chạy anh ta đá cô một cước, cô vẫn luôn ghim trong lòng, giờ rốt cuộc cũng đã báo được đại thù rồi. Diệp Trần bỏ tay ra, nôn nóng bảo: “Anh chờ chút, em đi gọi người ngay đây…”
Nói xong liền chạy đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

