Nghe được tin này, tất cả mọi người có mặt ở đây đều sững ra.
Trần Kiều không ngờ Lục Minh có tài này, Diệp Trần cũng không ngờ.
Trong suy nghĩ của hai người, ấn tượng về Lục Minh chẳng qua chỉ là một giáo viên đại học bình thường đi du học về, không hơn không kém.
Trần Kiều hỏi: “Vì sao Lục Minh lại giết Hầu gia?”
“Chỉ nghe nói… anh ta muốn tìm người của Đạo môn hỏi về tung tích của giáp cốt văn, bị Hầu gia dạy dỗ mấy câu, anh ta liền nổi giận giết luôn Hầu gia.”
Lời này khiến Trần Kiều thấy thật hoang đường: “Chỉ với trình độ của hắn mà giết được Hầu gia?”
“Có lẽ là…” người nọ đoán, “anh ta đem theo cao thủ chăng?”
Trần Kiều quay sang nhìn Diệp Trần.
Trần Kiều biết rất rõ trình độ của Hầu Xương, nếu là người Hầu Xương đánh không lại, vậy thì Trần Kiều lại càng không có cửa thắng. Trần Kiều ngẫm nghĩ rồi kính cẩn thưa chuyện với Diệp Trần đang ngồi trên ghế, chân gác lên mặt bàn, tay cầm dao găm: “Ầy, Diệp cô nương…”
“Giao Nhân Nghĩa đường cho tôi.” Diệp Trần vừa mở miệng liền định ngoạn mất một phần tư số thuộc hạ của Trần Kiều.
Thuộc hạ của Trần Kiều chia làm bốn đường, Nhân Nghĩa đường là một đường nhỏ trong số đó. Trần Kiều sầm mặt lại. Diệp Trần phe phẩy con dao, tiếp tục đòi hỏi: “Về sau, mỗi tháng đều đặn đưa cho tôi một vạn đồng đại dương.”
“Diệp tiểu thư,” ông ta vừa lên tiếng, thuộc hạ của Trần Kiều liền chĩa súng về phía Diệp Trần, Diệp Trần bị năm khẩu súng bao quanh, ông ta nói tiếp, “Trần mỗ là người coi trọng nhân tài nhưng không phải kẻ dễ bị bắt nạt, tiểu thư phải nghĩ cho kĩ.”
“Ồ?”
Diệp Trần nhướn mày, tựa tiếu phi tiếu, rồi trong chớp mắt, cả người Diệp Trần bật lên, Trần Kiều vội vàng lùi về sau nhưng tiếc thay, không kịp, Diệp Trần đã đứng ngay trước mặt ông ta rồi, đám người cầm súng chỉ biết đực mặt ra nhìn, tốc độ nhanh quá, thậm chí cò súng còn chẳng kịp kéo.
Diệp Trần ngồi chồm hổm trên bàn, từ trên cao nhìn xuống Trần Kiều: “Trần lục gia, ông nghĩ là tôi đang thương lượng với ông hay sao? Không phải tôi không thể tự thân sinh tồn ở bến Thượng Hải này mà chẳng qua là muốn tìm một người để hợp tác, tôi làm tay chân cho ông, ông cho tôi một vị trí, vậy không tốt hay sao?”
Nói xong, Diệp Trần cọ lưỡi dao lên mặt Trần Kiều: “Cứ nhất định phải cắt thật vào người thì ông mới chịu tin tôi phải không?”
“Không dám…” Trần Kiều lập cập nói, “Hợp tác, tôi hợp tác!”
“Giao Nhân Nghĩa đường cho tôi.”
“Được!”
“Hàng tháng cho tôi một vạn đồng đại dương.”
“Cho!”
“Ngoan lắm.”
Diệp Trần thu dao về, cả người Trần Kiều nhũn như chi chi, Diệp Trần phẩy tay gọi Hướng Nam: “Đi, về thôi.”
Nói xong, Diệp Trần liền quay người đi trước, Hướng Nam rảo bước đuổi theo, lúc Diệp Trần bước ra tới cửa, Trần Kiều liền cướp súng của tên thuộc hạ đứng ngay kế bên, bóp cò!
Tiếc là Diệp Trần lại nhanh tay hơn ông ta, ngay trước khi ông ta kịp bóp cò, con dao găm đã kịp phóng tới ghim thẳng lên bàn tay Trần Kiều.
Cơn đau khiến Trần Kiều đánh rơi khẩu súng đang cầm. Diệp Trần cười khẩy một tiếng, kéo Hướng Nam đang đứng trân ra xem bỏ đi, vừa đi vừa nói: “Lục gia, ngày mai tôi sẽ ghé lấy tiền.”
“Cho người bám theo, giết nó! Phải giết nó!”
Trần Kiều tung chân đá một cước lật ngược chiếc bàn, viên quản gia lại hỏi: “Thế còn bên chỗ Lục Minh…”
“Để bát môn tự lo! Đi tìm con đó đi! Giết nó!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
