Nói xong, Diệp Trần chỉ con ngõ kia cho cậu ta: “Vừa nãy mới thấy thằng bé ở bên kia…”
“Cám ơn tiểu thư, cám ơn tiểu thư!”
Đối phương liên mồm cảm ơn rồi chạy đi.
Bọn nha hoàn lấy quần áo xong đi ra, thấy Diệp Trần đứng ngoài cửa bèn hỏi: “Phu nhân đang xem gì vậy ạ?”
“À, không có gì.”
Diệp Trần lên chiếc xe đang đậu chờ họ: “Chúng ta về thôi.”
Diệp Trần về tới nhà, bắt tay vào nghiền ngẫm, bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời Lục Minh là bắt đầu từ lúc gặp Trần Song Song và cái chết của Lục tam gia.
Chuyện gặp gỡ Trần Song Song thì khá dễ giải quyết, vấn đề là cái chết của Lục tam gia, cho dù không có Trần Song Song khiến mâu thuẫn trở nên gay gắt thì cứ cái đà thế sự sau này của Thượng Hải, muốn giữ được Lục tam gia thì cần phải cố hết khả năng mới được.
Diệp Trần ngồi trong phòng suy nghĩ, xem xét lại tất cả những kỹ năng mình biết.
Những thứ cô học được ở mỗi thế giới sau đó sẽ trở thành kỹ năng của cô, tùy biến linh hoạt phù hợp với quy tắc của mỗi thế giới đang ở. Tuy nhiên, vì đã đi qua quá nhiều thế giới nên kể cả đã điều chỉnh để phù hợp với quy tắc thì khả năng hiện giờ của cô so với thế giới này e là đến thiên tài võ thuật cũng phải khiếp sợ.
Diệp Trần đứng vận động tay chân ở trong phòng, xương cốt cơ thể hiện giờ có yếu đi một chút nhưng cũng không có gì đáng ngại, đối thủ ở đây cũng toàn hạng xoàng.
Ưu thế lớn nhất của cô hiện tại là khả năng đánh đấm. Ở thế giới này, Thượng Hải lúc này đang trong tình trạng bị các bang phái kiểm soát, nếu muốn bảo vệ chỗ đứng của Lục gia ở Thượng Hải thì khả năng này là trụ cột tất yếu.
Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Trần quyết định ngày mai phải đi dạo tìm hiểu tình hình thực tế một chút.
Nghĩ xong xuôi mọi chuyện, Diệp Trần đi ngủ, sáng hôm sau thức dậy, mượn danh nghĩa đi mua quần áo, sai đám nha hoàn đi ra ngoài hết, còn một mình cô tự do đi dạo.
Đi thăm thú chưa được bao xa thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi quen tai: “Tiểu thư!”
Diệp Trần quay lại nhìn, là cậu thiếu niên cô gặp hôm qua, một tay cầm báo, tay kia dắt thằng bé đã xin tiền cô, vẻ mặt cả hai người đều rất vui mừng.
Diệp Trần cười: “Tìm được rồi à?”
“Vâng vâng,” cậu thiếu niên gật đầu lia lịa, “Kiều Nhất đã kể cho tôi nghe hết rồi, là tiểu thư đã cứu nó. Hôm qua tôi đã muốn tìm tiểu thư để cảm ơn nhưng thật không ngờ…”
“Không có gì.”
Giữa lúc hai người nói chuyện, Kiều Nhất sán lại gần ôm chân Diệp Trần, cọ cọ người như con mèo con. Diệp Trần nhoẻn cười, xoa đầu Kiều Nhất rồi bảo: “Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, hai người bận gì thì cứ đi đi.”
Hai người đi chưa được bao xa thì Diệp Trần bỗng nhiên phát hiện trong tay áo mình có thêm một bọc tiền.
Diệp Trần lấy gói tiền ra nhìn, trên mặt giấy nhàu nát có đề một chữ “Hướng”.
Diệp Trần giật mình, cô là loại trình độ cỡ nào chứ? Ở thế giới này, tuyệt đối chắc chắc là cao thủ hạng nhất! Thế mà Hướng Nam có thể thần không biết quỷ không hay bỏ tiền vào tay áo cô, có thể thấy là trình độ cao biết bao nhiêu.
Nhân tài!
Diệp Trần lập tức nhận định ngay như vậy. Cô vội vàng đuổi theo hướng Hướng Nam rời đi, không biết là có chuyện gì mà hai anh em đi nhanh như ma đuổi, lúc Diệp Trần bắt kịp được họ, Hướng Nam đã đi vào trong một con ngõ sâu, Diệp Trần mới tới gần đã nghe thấy tiếng người chửi: “Chạy à? Chạy nữa đi tao xem nào! Tiền tháng này mày vẫn chưa nộp phải không? Chưa nộp tiền cho Trần gia mà còn muốn buôn bán trên địa bàn của Trần gia, chán sống rồi phải không?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
