Diệp Trần cười vậy làm Lục Minh cứng người. Anh ta biết tối nay không thể ra khỏi đây được không khỏi sinh ra bực bội, quay lại nói với Diệp Trần: “Cô chớ có đắc ý, tôi nói cho cô biết, cho dù tôi và cô có ở chung một gian phòng thì tôi cũng không làm gì với cô đâu, giữa tôi với cô chẳng có gì hết! Cô đừng hòng đem chuyện này ra mà giam cầm được tôi!”
“Ai giam cầm anh.” Khăn trùm đầu của Diệp Trần bị cười rung lên, “Anh yên tâm, chẳng ai giam cầm nổi anh đâu.”
Câu này gắn với chuyện anh ta vừa mới gào lên “Thả tôi ra” ban nãy khiến Lục Minh sượng sùng đỏ mặt, hằm hè nói: “Cô đừng vội đắc ý!”
Diệp Trần thở dài, nghe ra có vẻ như sầu tủi lắm: “Thiếu gia ghét em như vậy, sao em có thể đắc ý được đây?”
“Cô!”
“Thiếu gia à,” Diệp Trần yểu đà yểu điệu nói, “bất kể có thế nào thì thiếu gia cũng phải vén khăn cho em trước đã chứ?”
“Không vén! Muốn vén thì tự vén đi!” Lục Minh hậm hực đáp, lấy chăn và gối từ tủ ra, vứt xuống giường rồi bảo: “Đi sang bên kia ngủ!”
Diệp Trần không dịch người, dựa theo tính cách vốn có của bản thể, Lục Minh mà không chịu vén khăn thì cô ấy dám ngồi thế cả đêm lắm.
Lục Minh có vẻ cũng đoán ra thái độ của đối phương, đành vén khăn trùm đầu lên cho cô rồi cắm cẳn nói: “Đi sang bên kia đi!”
Diệp Trần làm bộ tủi thân không dám nói lại, ôm chăn, khép nép đi sang chỗ chiếc sập nhỏ. Đối phương leo lên giường, thấy điệu bộ của cô thì cáu kỉnh hỏi: “Hừ, cô nhìn tôi làm gì?”
Anh ta bị Diệp Trần nói làm cho đỏ cả mặt, buông màn, lẩm bẩm một câu “Tiểu thư khuê các gì chứ!” rồi nằm xuống.
Diệp Trần nghe được, bèn lẩm bẩm đốp lại: “Thân sĩ du học gì chứ…”
“Này!”
Lục Minh bật người ngồi dậy, tốc màn lên: “Cô nói lại lần nữa xem?”
Diệp Trần không nói, ôm chăn bỏ chạy.
Lục Minh được một phen bất ngờ, con gái bó chân còn chạy nhanh như vậy đúng là mới thấy lần đầu.
Mãi tới lúc Diệp Trần đi ngủ rồi, Ba Tám mới xuất hiện trở lại: “Ôi chao, mẹ ơi, cập nhật hệ thống đúng là mệt chết đi được.”
“Thế anh còn cập nhật làm gì?”
“Cô nghĩ là tôi muốn cập nhật à? Chẳng qua là tôi không muốn bị nhận thông báo nhắc nhớ cập nhật nữa thôi.” Ba Tám lần này đội mũ, đeo dây xích cổ, trông hơi bị ra dáng trùm cho vay nặng lãi. Anh ta cười nhe mấy cái răng cửa sáng coóng: “Sao? Bộ này được chứ hả?”
“Không tồi.” Diệp Trần gật gù, “Định đi tán gái hả?”
“Ôi, cô biết rồi hả? Thế giới sau là đến lượt số của tôi rồi. Tôi cố ý mua một bộ đồ mới để diện đấy. À, khoan cả nói vụ này, nội dung thế giới của cô đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

