Tần Chiêu nói không nên lời.
Phẫn nộ, đau đớn, ghen tị.
Biết bao cảm xúc ùn ùn kéo tới biến thành sát ý cuồn cuộn.
Chàng muốn bắt mình phải tỉnh táo lại nhưng không làm nổi.
Chàng run run, cố gắng nâng tay lên cầm chén trà đặt kế bên mà chẳng đặng. Diệp Trần sốt ruột, đưa giúp chén trà cho chàng, nhẹ nhàng nói: “Bệ hạ, trà đây.”
Tần Chiêu nghe thấy tiếng nàng nói, ngước mắt lên nhìn nàng.
Người con gái chàng nâng niu trong tim.
Cho dù chàng là trượng phu của nàng, cho dù nàng ngay trong tầm tay của chàng, chàng vẫn luôn nâng niu nàng trong lòng bàn tay, sợ chẳng may làm vấy bẩn người nữ tử.
Không phải chàng chưa từng có dục niệm, không phải chàng chưa từng có lúc bị kích thích, nhưng trong những ngày ngày đêm đêm, giữa những tối bình yên ôm nàng ngủ, chàng đều nghĩ, phải làm sao trải mười dặm hồng trang cưới nàng về, đêm tân hôn, vén khăn trùm đầu của nàng lên.
Chàng nợ nàng một hôn lễ, hôn lễ của chàng, không phải hôn lễ mà Tần Chiêu thật cho nàng.
Vậy nên chàng kìm nén, chịu đựng, vì muốn cho nàng tất cả những gì tốt đẹp nhất.
Nhưng Tần Yến Thanh thì sao?!
Người chàng nâng niu trong tim lại bị Tần Yến Thanh chà đạp như vậy sao?!
“Bệ hạ,” Diệp Trần nhắc nhở đối phương, “ý chàng thế nào, hãy cho thiếp một lời đi.”
“Nàng thích hắn tới mức nào?” Tần Chiêu cúi đầu. Diệp Trần ngạc nhiên, không ngờ Tần Chiêu lại hỏi một câu như vậy.
Không đợi Diệp Trần trả lời, Tần Chiêu liền nói tiếp: “Nàng muốn gả cho người khác, không phải là không thể, ta cũng cảm thấy rất tốt, nhưng nàng phải tìm người tốt vào chứ, sao lại…”
Tần Chiêu ngẩng đầu lên, khàn khàn nói: “Nàng nên tìm một người, tốt hơn ta chứ, phải không?”
“Hắn làm thế này là thế nào?”
Tần Chiêu đè nén sự phẫn nộ run người trong giọng nói, sợ Diệp Trần nghe ra nỗi uất hận muốn giết người của chàng, chàng nói tiếp: “Hắn biết rõ nàng đang ở trong cung, cũng biết rõ tình cảnh của nàng. Hắn phải biết nghĩ cho nàng chứ. Làm chuyện xằng bậy như vậy, hắn thực sự thích nàng ư?”
Diệp Trần mím môi.
Cô cũng cảm thấy Tần Yến Thanh không phải người có thể phó thác nhưng mỗi người có một cách yêu riêng của mình, “Diệp Trần” vốn là người si tình, chuyện của nàng ta và Tần Yến Thanh, hai người họ không thấy sao cả thì người ngoài tuyệt không nên xen vào.
Thấy phản ứng của Diệp Trần, trái tim Tần Chiêu đau nhói, chàng nói: “Cho dù hắn thực sự thích nàng thì tình yêu như vậy cũng quá ích kỷ. Nàng ở bên hắn, sao ta có thể yên tâm được…”
“Ta và chàng ấy ở bên nhau,” Diệp Trần bật cười, nhìn thẳng vào đối phương, “thì liên quan gì đến chàng?”
Tần Chiêu sững sờ, Diệp Trần tiếp tục hỏi: “Chàng là cha ta hay huynh trưởng của ta? Tần Chiêu, sao chàng không chịu hiểu nhỉ.”
Diệp Trần nhẹ giọng: “Một khi chàng không còn là trượng phu của ta thì chàng chẳng còn là gì của ta nữa. Ta muốn gả cho ai, ta sống có tốt không, chẳng mảy may liên quan gì tới chàng hết.”
Tần Chiêu im lặng, nàng đã nói thẳng ra một sự thực tàn nhẫn.
Chàng không muốn đối mặt nhưng vẫn bị buộc phải đối mặt.
Chàng không muốn nhìn nhưng vẫn bị ép phải nhìn.
Một khi chàng đưa nàng xuất cung, cả đời này, nàng thực sự không còn một chút quan hệ nào với chàng nữa.
Tần Chiêu thất thần, nói không ra lời.
Diệp Trần cúi đầu uống trà, chậm rãi nói: “Nếu chàng không nghĩ ra cách thì để ta nghĩ một cách thay chàng vậy. Ta châm lửa đốt cung, chàng cứ nói là ta đã chết, tối đến tìm một chiếc kiệu nhỏ, đưa ta tới Yến vương phủ, sắp xếp cho ta một xuất thân trong sạch, chờ hết quốc tang, sẽ nâng lên thành thê.”
“Giờ ta mới có hai tháng, làm nhanh tay một chút, sau này nói bị sinh non là được. Bằng không về sau đứa trẻ này sẽ bị người ta chửi cả đời.”
Tần Chiêu nhìn nàng, nàng đặt tay lên bụng, trông có vẻ rất dịu dàng.
Chàng bỗng nghĩ, giá như đứa trẻ đó là của hai người họ…
Giá như chàng và nàng có một đứa con…
Dù sao chàng cũng phải chết, chẳng bằng để lại tất cả mọi thứ cho nàng.
Nàng có con, sẽ không còn muốn đi cùng chàng nữa, nàng đã có một sinh mệnh mới ràng buộc mình. Còn có thứ gì có thể khiến con người ta trở nên kiên cường hơn chuyện làm cha làm mẹ?
Nghĩ đoạn, chàng vươn tay ra như bị thôi miên.
“Đừng xuất cung nữa…” chàng giữ tay nàng lại, run run nói: “ở lại cung sinh đi, đứa trẻ này ta sẽ nhận.”
Diệp Trần ngẩng phắt đầu lên nhìn Tần Chiêu kéo tay mình. Diệp Trần thấy tâm trạng chàng không ổn, bất giác cảm thấy hơi sợ.
Nàng lùi người ra sau khiến Tần Chiêu càng trở nên kích động hơn, nhào cả người tới giữ nàng lại, khàn khàn bảo: “Đứa trẻ này coi như là của ta đi, ta làm phụ thân của nó, nó là Thái tử, là công chúa, sau này nàng sẽ là thái hậu…”
Tần Chiêu ngẩn người, đột ngột tỉnh táo lại.
Chàng cảm thấy Diệp Trần nói đúng.
Chàng điên rồi.
Nhưng chàng biết làm sao bây giờ?
Chàng không thể để mất nàng được, chàng không có cách nào trơ mắt nhìn nàng ra đi, không có cách nào chấp nhận nàng trở thành thê tử của kẻ khác, sinh con dưỡng cái với kẻ khác, không còn chút quan hệ nào với chàng.
Chàng chẳng thà để nàng hoài thai của kẻ khác mà vẫn ở lại bên chàng chứ không muốn một mình chàng ở lại trong hoàng cung này đến chết.
Nhưng những lời này chàng không nói ra khỏi miệng được. Chàng ngơ ngác nhìn Diệp Trần. Diệp Trần bình tĩnh lại, nhìn Tần Chiêu, nhất thời cảm thấy không đành lòng.
Cô không hiểu, vĩnh viễn không hiểu, tại sao Tần Chiêu lại cự tuyệt mình.
Rõ ràng yêu nhưng lại muốn đẩy người ta đi, nghĩa là sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

