“Điện hạ?” Diệp Trần rụt rè gọi. Tần Chiêu bấy giờ mới hồi thần, luống cuống gục đầu xuống đáp: “À, ta không sao.”
Nói xong, chàng lấy tay chùi mặt, quay người đi: “Ta về đây.”
Diệp Trần ngẩn người, vội vàng đi theo: “Điện hạ!”
Tần Chiêu không đáp, chàng xoay người lên ngựa, phi ngựa đi như chạy trốn.
Ba người bị Tần Chiêu làm cho ngơ ngác, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. “Diệp Trần” là người định thần lại trước tiên, nàng bảo với Diệp Trần: “Tỷ lên xe ngựa đi, bọn muội đưa tỷ về.”
“Không cần vậy đâu.” Diệp Trần cười, “Ta tự…”
Còn chưa nói dứt lời thì có tiếng vó ngựa chạy tới, Tần Chiêu đánh ngựa quay lại, mặt đầy lo âu: “Khanh Khanh, nàng muốn đi đâu, ta đưa nàng đi.”
Tuy không hiểu Tần Chiêu rốt cuộc đang nghĩ gì nhưng vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt đối phương khiến Diệp Trần rối lòng, làm cho cô vừa thấy buồn khổ vừa thấy bất lực.
Nói chàng thích mình thì sao chàng lại nổi cơn ghen vì “Diệp Trần”.
Nói chàng không thích mình thì sao chàng lại chu đáo, ân cần với mình như vậy.
Diệp Trần giấu mọi câu hỏi trong lòng, cô thở dài, bất lực nói: “Điện hạ, ngoài về nhà, thiếp thân còn có thể đi đâu?”
Tần Chiêu mím môi, không đáp.
Thực ra từ tận đáy lòng chàng cũng biết Mạnh Khanh Khanh phải về nhà nhưng chàng không dám nghĩ như vậy, sợ tự cho mình hy vọng rồi lỡ Mạnh Khanh lại muốn đi nơi khác, tỷ như đi cùng Tần Yến Thanh chẳng hạn, thì chàng sẽ chỉ càng thêm thất vọng, buồn đau.
Nghe thấy Mạnh Khanh Khanh bảo về nhà, trong lòng Tần Chiêu ngấm ngầm vui vẻ, chàng cúi đầu, lí nhí nói: “Ờm… thế… thì cùng về thôi.”
“Về đi.” Tần Yến Thanh trừng mắt với họ, “Các người mau mau về nhà đi, đừng có ra ngoài gây họa cho người khác nữa!”
Tần Chiêu không nói gì, chàng nắm chặt dây cương, mặc dầu có nhiều điều muốn hỏi nhưng ngại chốn đông người nên không nói ra được.
Diệp Trần gật đầu, cáo biệt “Diệp Trần” và Tần Yến Thanh, xoay người lên ngựa của mình.
Mới đầu cô đi chậm theo sau Tần Chiêu nhưng đợi khi đi xa khỏi tầm mắt của Tần Yến Thanh và “Diệp Trần” rồi, Diệp Trần liền thúc ngựa phi lên trước.
Tần Chiêu ngỡ ngàng, vội đuổi theo sau, chàng gọi to: “Khanh Khanh!”
Diệp Trần không đáp, chạy thẳng về phòng mình, Tần Chiêu đi theo sau, vừa đi vừa gọi cô nhưng Diệp Trần phớt lờ hết, vừa vào phòng liền sập cửa chặn Tần Chiêu ở ngoài.
Tần Chiêu không dám phá cửa, đành trân trối nhìn cửa đóng sập vào mặt, nhốt mình ở ngoài. Chàng đứng tần ngần trước cửa một hồi, không thấy bên trong có động tĩnh gì bèn gọi nhỏ: “Khanh Khanh?”
Diệp Trần không đáp, cô nhốt mình trong phòng không nói tiếng nào.
Mạnh Khanh Khanh là một người rất nữ tính, Diệp Trần ngồi trong phòng, hễ nghĩ đến chuyện Tần Chiêu nổi giận vì “Diệp Trần”, đánh nhau vì “Diệp Trần”, trong lòng liền cảm thấy ủ ê.
Cô khụt khịt mũi, cố gắng bằng mọi cách khống chế cảm xúc của bản thân. Thế nhưng, không biết là vì tính cách của Mạnh Khanh Khanh thật quá yếu đuối hay là vì vấn đề tính cách của chính cô mà nước mắt cứ chực trào ra.
Tần Chiêu đứng ngoài cửa, cúi đầu im lặng. Cảm xúc dồn nén trong lòng chàng, một lúc lâu sau, cuối cùng chàng nói: “Khanh Khanh, nàng đừng giận, ta sai rồi.”
Diệp Trần vốn vẫn còn cầm cự được nhưng vừa nghe Tần Chiêu nói một câu như vậy, rốt cuộc không trụ nổi nữa, nước mắt tuôn rơi.
Con người chính là vậy đấy. Lúc không có ai thương, một mình có thể đi trăm núi nghìn sông. Hễ có người tỏ ý thương xót thì lại lập tức bật khóc.
Vì biết có người thương xót, vì biết nước mắt có nơi gửi nhờ.
Diệp Trần không muốn để Tần Chiêu thấy bộ dạng nhếch nhác chẳng ra sao của mình nên cố chùi nước mắt đi, cắn răng thật chặt. Tần Chiêu muốn phá cửa nhưng lại sợ Mạnh Khanh Khanh giận. Chàng cứ ngẩn ngơ đứng như vậy, loáng thoáng nghe thấy trong phòng có tiếng khóc khiến chàng sốt ruột không chịu nổi.
“666…” Tần Chiêu bất lực, “Biết dỗ cô nương này thế nào không?”
“Ờm…” 666 đẩy đẩy vành mũ, nghiêm túc suy nghĩ, “Đi mua món gì đó ngon chăng? Nếu có ai đó muốn dỗ tôi thì chỉ cần mua kẹo mút cầu vồng số lượng có hạn cho tôi, chắc chắn tôi sẽ rất vui!”
“Giờ còn quán nào mở chứ?”
Tần Chiêu bó tay nhìn bầu trời sao lấp lánh trên cao.
Từ lúc đến thế giới này, chàng có cảm giác không có chuyện gì mình không làm được, chuyện chính sự triều đình chàng cũng rất sành sõi, chỉ riêng Mạnh Khanh Khanh là khiến chàng phải luống cuống tay chân.
Chàng cảm thấy đôi phần bất lực, tựa lưng vào ván cửa, lắng nghe tiếng ve kêu vẳng trong gió đêm để đầu óc tỉnh táo lại.
Đợi tới khi tỉnh táo lại, trái tim chàng cũng dần nguội lạnh.
Chàng đang làm chuyện hoang đường gì thế này?
Đó là chuyện của ba người họ, có liên quan gì tới chàng chứ? Chàng cáu giận làm gì, buồn bực làm gì?
Chàng chẳng qua chỉ là một người làm nhiệm vụ, đạt đủ bốn chỉ số, xử hết chúng là chàng đi.
Chàng không thể ở lại lâu ở một thế giới, Mạnh Khanh Khanh không thích chàng không phải càng tốt hay sao?
Thích Tần Yến Thanh phải tốt hơn thích một kẻ chẳng mấy nữa sẽ chết đúng không?
Chàng gỡ được nút thắt này xong liền nghĩ sang một chuyện mà chàng luôn né tránh.
Mạnh Khanh Khanh, liệu có thích chàng?
Tần Chiêu không dám nghĩ.
Chàng hoang mang.
Nếu Mạnh Khanh Khanh thích chàng, chàng nên làm gì đây?
Không hiểu sao chàng bỗng nhớ tới thế giới đầu tiên Diệp Trần xuất hiện. Khi đó, Diệp Trần có thích chàng không nhỉ?
Chàng không nhớ.
Người với người ở bên nhau thực ra phần nhiều là nhờ cảm giác ở thời điểm ở bên nhau đó, bạn cảm nhận được cô ấy có yêu mình hay không, cô ấy có ấm áp hay không.
Chàng đã không còn nhớ được cảm giác hồi ấy khi ở chung với Diệp Trần, tất nhiên không thể đoán được Diệp Trần có thích mình không. Nhưng giả sử như Diệp Trần có thích chàng, lúc đó cô đã làm thế nào nhỉ?
Cô rời xa Cố Gia Nam, luôn nhắc nhở Cố Gia Nam phải đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn.
Cô làm vậy là vì tốt cho Cố Gia Nam nhưng Cố Gia Nam yêu cô ấy, cả thế giới chỉ có mình cô, cô chết, Cố Gia Nam cũng không sống nổi.
Nếu Mạnh Khanh Khanh yêu chàng, chàng cũng phải làm như vậy sao?
Chàng không ở lại được.
Hệ thống đã nói rất rõ ràng rồi. Một người mới làm nhiệm vụ như chàng, nếu nảy sinh suy nghĩ ở lại một thế giới nào đó sẽ bị cưỡng chế rời đi và tẩy trừ tình cảm. Nếu chàng và Mạnh Khanh Khanh ở bên nhau, nếu Mạnh Khanh Khanh yêu chàng quá nhiều, lúc chàng đi, Mạnh Khanh Khanh phải làm sao?
Sẽ giống Thẩm Cảnh Phùng hay giống Lâm Giản Tây, sống một mình suốt đời?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)