Toàn thân Thủy Tử An đâu đâu cũng thấy vết máu, thân hình vẫn tráng kiện như trước, dưới chân sinh ra dòng sông lớn đỡ hắn lên. Dòng sông giống rồng giống rắn đưa hắn tiến lùi, muốn phá vòng vây của tam đại cự phách để thoát ra ngoài.
Hắn già rồi, khí huyết không còn vượng như trước kia, chiến đấu liền ba ngày như vậy khí huyết khô cạn, trên người bị thương nhiều, di chuyển hành động cũng gặp trở ngại.
Nếu là thời tráng niên thì hắn sẽ không đến nỗi ba ngày đã cạn khí huyết. Dù sao hắn cũng là Thủy Đồ thị, thành tựu về thần thông Thủy hệ hơn hắn người thường.
- Thủy Tử An, ngươi đúng là lợi hại, có thể kiên trì tới lúc này. Nhưng đáng tiếc ngươi đã già rồi, không còn được như trước nữa.
Lão ẩu Hiếu Viên dùng Hạo Nguyệt Kính, gương sáng tựa mặt trăng treo trên cao. Các đạo kiếm khí bắn ra từ trong gương, không ngừng giao kích với sáu mươi tư thức kiếm. Lão ẩu cười:
Trường bào bay tới bay lui tựa cơn gió, thỉnh thoảng lại choàng qua vai Hiếu Âm bảo vệ hắn để lao thẳng vào trong sáu mươi tư thức kiếm, chặn công kích của chúng. Thỉnh thoảng lại bay lên, giang rộng chụp xuống các đạo kiếm khí luyện hóa thành tro.
Thâm Không Xạ Tuyến La Võng của một vị cự phách khác cũng rung lên, lập tức bao trùm không gian. Các đường xạ tuyến ẩn mình trong hư không, khi lưới thu về là nghiền nát mọi thứ bên trong lưới.
Bất cứ ai trong ba vị cự phách, nếu đánh đơn thì Thủy Tử An không hề sợ. Nhưng ba cự phách liên thủ, cộng với tam đại hồn binh thì hắn mang áp lực khó lòng tưởng tượng nổi.
Cũng may ba cự phách đều rất trân trọng tính mạng, muốn tiêu hao khí huyết và tu vi của hắn, ép vết thương cũ của hắn tái phát rồi mới lấy mạng hắn nên không liều mạng ngay.
Nhưng giờ Thủy Tử An khí huyết đã cạn, đã tới lúc thu hoạch rồi!
- Thủy Tử An, chết đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

