Hắn nhìn về phía xa, Hiếu Âm, Hiếu Tinh và Hiếu Viên đứng đó, lạnh lùng nhìn hắn mai táng cho Thủy Tử An.
Ba vị cự phách lúc này trên người ai cũng bị thương, rõ ràng dọc đường truy kích Chung Nhạc không hề dễ dàng gì, dù sao đây cũng là thần chiến chi địa, muốn bình an vào đây là không thể.
Giờ Thủy Tử An đã chết, tuy ba vị cự phách có thể nhân cơ hội đó mà lao tới giết Chung Nhạc nhưng thấy Chung Nhạc vào thần chiến chi địa mà không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì, có thể thấy chắc chắn hắn đã biết con đường sống khác, muốn đuổi theo hắn e là phải mất không ít thời gian.
Chung Nhạc khẽ nói:
- Tân Hỏa, lần trước ngươi đề nghị cho chúng ăn cứt đúng không?
Tân Hỏa hơi khựng lại không hiểu ý hắn.
Chung Nhạc lạnh nhạt:
- Ta đồng ý. Nếu sau này ta đắc thế, ta chắc chắn sẽ chém sạch tộc nhân của Hiếu Mang thần tộc, giáng xuống làm súc sinh, một ngày ba bữa không được ăn no, nếu muốn ăn no thì ăn cứt. Nếu ta phạm lời thề, trời tru đất diệt!
Hắn quay lại, rời khỏi ốc đảo, một mình đi vào sâu trong thần chiến chi địa, biến mất trong mê vụ mênh mông.
- Sau khi chết cũng muốn hướng về cố thổ, một đối thủ đáng được tôn kính.
Hiếu Tinh ánh mắt nhấp nháy, nói nhỏ:
- Chỉ là, Thủy Tử An chết thật rồi sao? Tuy chúng ta đã thấy thi thể của hắn nhưng vẫn chưa xác thực hắn đã chết chưa. Ta chỉ e có gian dối. Dù sao muốn giết một kẻ thông minh, đặc biệt đó còn là một vị cường giả thì thực sự là rất khó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

