- Đó là thứ gì vậy?
Chung Nhạc khựng lại, đạo kim quang vừa rồi tốc độ quá nhanh hắn không kịp nhìn.
Chung Nhạc thu cánh về, đáp xuống trước cửa động nho nhỏ trên núi. Đang định kiểm tra thì đột nhiên giật mình, vội bay lên, chỉ nghe bùm bùm tiếng nổ liên hồi. Ngọn núi nổ tung, vỡ thành mấy chục tảng lớn đổ sập ra bốn phía, khói bụi mù mịt.
Chung Nhạc giơ tay lên, ấn hướng xuống dưới, khói bụi phụt một tiếng đều chìm xuống sát mặt đất.
Hắn nhìn xuống, thấy một khúc xương kim sắc dài khoảng bốn thước cắm dựng đứng ở đó. Mặt cắt phẳng lì, giống như bị cắt bởi một cây đao cực sắc.
- Một khúc xương nhỏ vậy mà lại có uy năng thế này?
Chung Nhạc đáp xuống trước khúc xương, quan sát trên dưới, thấy đây là xương ngón tay, chỉ có một khớp ngón tay nhưng còn bị chặt đứt.
Chung Nhạc thò tay tới thì đột nhiên thần uy tràn ra. Hắn chưa kịp chạm vào thì thấy da của mình bị thần uy kích thích nổ lách tách, máu chảy ra.
- Thần uy thật đáng sợ, còn hơn Liêu Nhận nhiều lần! Thần uy của Liêu Nhận đã tiêu tan, chỉ còn lại chút thần tính, còn thần uy của khúc xương ngón tay này vẫn còn nguyên!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)