Có Lộc bà bà đi theo, cả Chung Nhạc lẫn Khâu Cấm Nhi đều cảm thấy không được tự nhiên. Không lâu sau, Chung Nhạc đưa thiếu nữ quay về Dương Thần Điện, hắn cười nói:
– Chiếc đèn lồng này là nơi Tân Hỏa sống, không thể thiếu được.
Giao long sau người hắn thò đầu ra há mồm ngậm lấy đèn lồng. Sửa soạn xong, Chung Nhạc cất bước ra khỏi động phủ. Hắn thầm nghĩ: “Hẳn là Hiếu Sơ Tình đã đợi tới phát chán rồi nhỉ? Sở dĩ ả lên bảng Long Hổ đó là muốn tìm ra nghi phạm đã chạy tới mặt trăng, tiếc là mãi không tìm thấy. Cho nên, ta vẫn là kẻ có hiềm nghi lớn nhất. Ở trên núi Kiếm Môn này, ả không dám động tới ta, nhưng khi ta rời khỏi Kiếm Môn rồi, ả sẽ ra tay. Mà ta cũng đang chờ cơ hội động ả! Lần này ra ngoài, ta không chỉ tới Yêu tộc, làm đại lĩnh chủ, mà còn muốn giết người… à đâu, giết Thần tộc!”
Hắn cất bước đi xuống chân núi. Chung Nhạc động tâm niệm, dưới chân hắn sinh ra hai con giao long, song long lao đi, tốc độ kinh người.
Cùng lúc đó Hiếu Sơ Tình cũng lặng lẽ xuống núi, nhìn Chung Nhạc đi xa, thế mới nhẹ nhàng đuổi theo sau:
– Cho dù ngươi có phải người lên mặt trăng không, ngươi đều phải chết. Ngươi biết được bí mật của Thiên Tượng Lão Mẫu, mà nếu ta giết ngươi, Thiên Tượng Lão Mẫu nhất định sẽ bỏ qua thần sứ mà quay sang ủng hộ ta. Vì được làm thần sứ, ta sẽ làm tất cả mọi việc…
Thiên Tượng Lão Mẫu tới động phủ của Hiếu Sơ Tình, lại không thấy ai, sắc mặt đột ngột thay đổi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


