Từ dưới chân Chung Nhạc, Kim kiếm khí bay ra, áp sát mặt đất, rồi kết hợp ba tơ kiếm phía trước tạo nên kiếm tứ thức.
Lập tức máu vẩy ra. Một cái đầu còn chưa kịp sinh ra của Hiếu Sơ Tình bị chém đứt, máu phun khắp nơi.
– Thiên cẩu thực nguyệt!
Cái đầu còn lại của Hiếu Sơ Tình hoàn toàn mọc ra, hóa ra là đầu của Bàn Ngao.
Bàn này ý chỉ long bàn. Theo truyền thuyết thượng cổ thì có vị thần tên là Bàn Cổ, ngài khai thiên lập địa, là tổ tiên của Toại Hoàng, nên chữ “Bàn” này rất có ý nghĩa, chỉ rằng Bàn Cổ là một vị Long thần. Mà Bàn Ngao là loại chó ngao có được long huyết.
Chung Nhạc thầm nghĩ: “Cấm Nhi sư muội nói lúc giao chiến với Hiếu Sơ Tình thì cảm nhận được một loại dao động năng lượng kỳ quái, chắc là cái này nhỉ?”
– Thiên Cẩu thực nguyệt, hóa ra là Thần tộc này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



