Giọng nàng không lớn, nhưng truyền tới từng ngóc ngách trong sơn cốc và Tinh Không Điện. Hàng trăm Luyện khí sĩ tụ tập trong Tinh Không Điện đang hoan hô reo mừng cho chiến thắng của Hiếu Sơ Tình, nghe thấy giọng nói này thì đều quay ra nhìn.
Vì hàng năm không ra ngoài nên sắc mặt Khâu Cấm Nhi có phần tái nhợt, nhưng vẻ đẹp của nàng lại không hề thua kém Thủy Thanh Nghiên và Hiếu Sơ Tình. Nàng trông yếu ớt, khiến người ta thật muốn bảo vệ.
Tiếng hoan hô dần tắt, không biết bao nhiêu ánh mắt tập trung vào người Khâu Cấm Nhi, thầm khen dung nhan mỹ lệ xuất trần của nàng.
Nhưng Khâu Cấm Nhi ngồi xe lăn, nên không ai coi trọng nàng cho lắm. Hơn nữa nghe đồn là thiếu nữ Khâu Đàn thị này yếu ớt hay bệnh, ít khi ra khỏi Thần Dương Điện, không có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu, hơn phân nửa không phải là đối thủ của Hiếu Sơ Tình.
– Khâu sư tỷ, Mộc linh thể?
Hiếu Sơ Tình bay lên khỏi đáy cốc, đứng đối diện với Khâu Cấm Nhi ở giữa không trung. Sau đầu ả là một vầng minh nguyệt chiếu rọi khiến ả trông vô cùng thánh khiết, ả cười nói:
– Sư tỷ, chân của sư tỷ không tiện, lỡ tiểu muội khiến sư tỷ bị thương thì không được tốt cho lắm.
Khâu Cấm Nhi cười nói:
– Sư muội yên tâm, ta có năng lực bảo vệ bản thân!
Mà ở trên thạch đài nơi Chung Nhạc đang đứng, Lộc bà bà giơ tay làm động tác cắt cổ với Khâu Cấm Nhi, ý bảo nàng hãy ra tay tiêu diệt “tình địch”.
Khâu Cấm Nhi chớp mắt, hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



