“Mới 3 phần ” ở đây đang nói tới mức độ hỏng hóc của dữ liệu trí tuệ bên trong.
Tức là, cho dù ban đầu trí tuệ của con robot này có tinh vi cỡ nào thì sau khi bị lỗi, cùng lắm anh cũng chỉ thông minh ngang một con robot hút bụi.
“Tôi tự kiểm tra và phát hiện phần dữ liệu bị lỗi có thể tự phục hồi, nên đã tự sửa chữa và khởi động lại chương trình.” Robot nói xong nửa câu thì dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Ngài có cần dọn dẹp gì không? Xin cho phép tôi bổ sung thêm năng lượng.”
Tự sửa chữa… khởi động lại, ừ, cái này cô quen, đều là mấy chức năng cơ bản của máy tính cả.
Hứa Phiêu hiểu được chút ít, tò mò nhìn con robot trước mặt: “Anh có tên hay mã số gì không?”
“Mã số 079.”
Sau khi Hứa Phiêu đồng ý cho robot bổ sung năng lượng, cô thấy anh đi đến gần khoang game mô phỏng, ngồi xuống và đưa cánh tay duy nhất còn nguyên vẹn đặt lên một cổng kết nối của thiết bị, rồi ngồi im không nhúc nhích.
Vậy là bổ sung năng lượng bằng sạc điện à.
Hứa Phiêu nhìn một lúc rồi cũng không chú ý tới con robot này nữa, mở quang não ra thì thấy lô túi dinh dưỡng loại thường mà cô đặt trên mạng hôm qua đã đến rồi, còn hiển thị cả vị trí nhận hàng.
Thực ra với dân trên mấy hành tinh khác thì việc mua sắm online chẳng phiền phức gì nhiều. Vì ở thời đại hành tinh phát triển công nghệ cao như hiện nay, có một thứ tiện lợi tên là [Thiết bị tiếp nhận lỗ sâu cỡ nhỏ], giá bán là 10 vạn liên minh tệ, gần như là món đồ bắt buộc phải có ở mỗi nhà. Chỉ cần cả người bán lẫn người mua đều có thiết bị này, người bán đặt hàng vào máy rồi nhập địa chỉ là bên mua có thể nhận ngay.
Có cái này rồi thì cơ bản chẳng ai cần ra khỏi nhà nữa. Cái thiết bị đó thay luôn cả giao hàng, đồ ăn nhanh… ờ mà đúng rồi, thời đại tinh tế thì làm gì còn đồ ăn nhanh, nói chung là mọi thứ đều có thể giải quyết trong nhà.
Nhưng thứ này lại bị cấm ở hành tinh cấp ba, không được sở hữu cá nhân.
Tối qua trước khi ngủ , Hứa Phiêu cũng đã dùng một túi dinh dưỡng loại kém rồi, bây giờ không đói lắm. Nhưng thấy thông báo nhắc “vui lòng lấy hàng sớm”, cô vẫn quyết định ra ngoài một chuyến lấy hàng về.
Chỉ là lúc chuẩn bị ra khỏi nhà, cô liếc nhìn con robot 079 đang ngồi nhắm mắt sạc điện kia lần nữa, có hơi lo lắng về việc để một robot xa lạ ở nhà một mình. Tuy không hiểu rõ cách hoạt động của robot trong thế giới này, nhưng trực giác vẫn khiến Hứa Phiêu cảm thấy 079 có gì đó là lạ.
Nhưng đúng vào lúc ánh mắt cô dừng lại trên người 079, con robot da đen tóc trắng ấy đột nhiên mở mắt, rút tay khỏi cổng sạc rồi đi về phía cô.
Khi con robot cao lớn đó đi đến gần, Hứa Phiêu theo phản xạ lùi lại một chút.
079 không có hành động gì bất thường, chỉ yên lặng nhìn cô, cánh tay còn nguyên và tay bị gãy để lộ khung kim loại rủ xuống tự nhiên. Nhìn anh giống hệt như một chú chó lớn hiền lành biết đi theo chủ lúc ra ngoài: “Qua kiểm tra, việc ra ngoài một mình trên hành tinh này không an toàn. Ngài có cần tôi đi cùng không?”
Gã đàn ông to con buộc tóc hai bên hôm nay có vẻ định đi tới gần cô, nhưng vừa đến nơi thì ánh mắt gã rơi vào 079 đang đi sau lưng Hứa Phiêu. Đôi mắt to như chuông đồng lập tức hiện rõ vẻ (Sốc tận óc.jpg). Sau đó, ngay khi Hứa Phiêu còn chưa kịp phản ứng, gã đã lao vọt đến chỗ cô với tốc độ thần tốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
