[Cảnh báo! Cả…]
Robot bị nhặt về khẽ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn sang.
Một cuộc giao chiến dữ liệu ngắn ngủi xảy ra trong căn phòng đơn sơ này, thậm chí không cần tiếp xúc vật lý. Giọng nữ máy móc còn chưa kịp nói hết câu thì âm thanh đã bị dập tắt ngay lập tức.
Robot nhấc chân, chậm rãi bước về phía khoang mô phỏng thực tế ảo, giọng nữ máy móc lặp lại từng đoạn đứt quãng như bị đứt mạch.
[Xoẹt… Liên Minh truy nã… Xoẹt… Hỏa Chủng… Tự ý thức…]
[…]
Sau khi hoàn toàn xóa sạch tàn dư dữ liệu của mẫu trí tuệ nhân tạo thế hệ cũ do Liên Minh thống nhất sản xuất, robot quay đầu nhìn về phía khoang mô phỏng.
Anh phát hiện khoang chưa được kích hoạt. Trong đôi mắt vô cảm dường như lóe lên một chút lưỡng lự rất giống con người, nhưng cuối cùng vẫn không tự ý kết nối vào khoang để sạc điện khi chưa được cho phép.
Dù 079 là robot đã có ý thức độc lập, từng đào thoát, nhưng trong lõi chương trình của anh vẫn tồn tại những quy tắc cốt lõi không thể xóa bỏ.
[Không được làm hại con người.]
[Không được xâm phạm tài sản của người khác.]
Robot lặng lẽ quay lại chiếc xe đẩy đã đưa anh về đây, rồi tiếp tục ngồi yên chờ đợi.
…
Hứa Phiêu là người đôi khi bận đến mức không còn thời gian để quan tâm đến gì khác, nhưng thật ra cô rất biết tận hưởng cuộc sống.
Dù công việc có bận rộn ra sao, cô vẫn luôn ăn uống đàng hoàng, thường xuyên đi ăn nhà hàng, mỗi ngày đều dành thời gian chạy bộ để phòng ngừa bệnh nghề nghiệp và bảo vệ cổ vai gáy. Ngủ thì phải nằm giường rộng thênh thang, ga trải giường, vỏ chăn, gối… đều là vải cao cấp được đặt may riêng và mềm mịn nhất có thể.
Sống thoải mái thì mới có tinh thần mà làm việc.
Vậy mà vừa xuyên sách đã như quay về thời kỳ đồ đá.
Sau một hồi ngơ ngác, Hứa Phiêu ngồi dậy, chui ra khỏi khoang mô phỏng, đang định mở quang não kiểm tra xem lô túi dinh dưỡng cô đặt hôm qua đã đến chưa, thì ánh mắt cô quét một vòng qua căn phòng trống trơn vốn đã trống hơn sau khi cô bán đống sắt vụn liền nhận ra có điều gì đó không đúng.
Vấn đề nằm ở con robot hư hỏng cô mới mang về từ hôm qua!
Ánh mắt Hứa Phiêu lướt qua, ngay lập tức chạm vào con robot lẽ ra phải được đặt tạm bợ trên xe đẩy. Không biết từ lúc nào đã ngồi ngay ngắn ở đó, quay lưng về phía cửa sổ và lặng lẽ nhìn cô. Ánh sáng từ ngoài hắt vào khiến mái tóc anh như đang phát sáng.
Hứa Phiêu giật mình, sau đó im lặng nhìn lại.
“Chào ngài.” Con robot da đen tóc trắng ấy cất tiếng, giọng nói hiền lành đến bất ngờ và rất lịch sự: “Tôi là robot mà ngài đưa về tối qua.”
“Cái này tôi biết, nhưng sao anh lại…” Không cần sửa mà vẫn chạy được à?
Đến mức Hứa Phiêu hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý gì cả.
Cô còn tưởng “còn mới 3 phần” chỉ là lời nói suông của ông lão kia, ai ngờ không phải là lừa? Trông đúng là còn mới thiệt?
Điều mà Hứa Phiêu không biết là, cái gọi là “mới ba phần” thật ra không phải chỉ mức độ hư tổn bên ngoài. Dù vẻ ngoài của con robot này có bị hỏng khá nhiều, nhưng vẫn chưa đến mức chỉ còn mới 3 phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

