079 bước lên một bước.
“Cô… tìm…” Gã đàn ông to con tóc buộc hai bên lắp bắp vừa nói vừa ra hiệu với Hứa Phiêu: “Vệ sĩ… mới à?”
Giọng nói run rẩy, ngập ngừng vì hồi hộp của gã hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt dữ dằn.
“Chắc là vậy…?” Hứa Phiêu lưỡng lự đáp, cảm thấy có gì đó không giống như cô tưởng.
Không ngờ câu trả lời của Hứa Phiêu khiến gã đàn ông to con tóc hai bên kia đột nhiên òa khóc như con nít: “Hu hu, tôi sắp chết đói rồi!”
Giọng gã to ồm ồm, tiếng khóc cũng ầm ĩ, vang vọng đi rất xa. Không ít người trong các căn hộ ven đường thò đầu ra nhìn.
“Không không không! Không có tìm vệ sĩ mới!” Hứa Phiêu vội vàng đính chính, mất một lúc mới dỗ được gã nguôi ngoai.
Ngay khi gã đàn ông to con buộc tóc hai bên bắt đầu khóc, 079 đã lặng lẽ lùi lại phía sau.
“A Kim, anh còn nhớ chúng ta đã hẹn là tôi đưa túi dinh dưỡng cho cậu vào ngày mấy? Mỗi tháng bao nhiêu không?” Hứa Phiêu suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Ngày mai, ngày kia… còn ba ngày nữa!” A Kim vừa đếm ngón tay vừa nói: “Phải đưa 15 túi!”
Ba ngày nữa, tức là vào giữa tháng thì đưa đủ dinh dưỡng cho nửa tháng. Hứa Phiêu đã nắm được đầu mối: “Vậy ba ngày nữa anh cứ đến như mọi khi, tôi sẽ đưa dinh dưỡng tháng này cho anh.”
“Anh ấy… thật sự không phải… vệ sĩ mới à?” A Kim nghi hoặc nhìn robot đang yên lặng.
“Yên tâm đi, không phải đâu.”
Gã đàn ông to con buộc tóc hai bên lập tức lộ rõ vẻ vui mừng.
Sau khi dỗ A Kim rời đi, Hứa Phiêu quay về đúng lịch trình, đến lấy số túi dinh dưỡng đã đặt trên mạng về căn hộ. Về đến nơi, cô lại đặt thêm một lô túi dinh dưỡng mới.
Mua xong túi dinh dưỡng, cô tiện thể lướt qua trang bán giường, thấy có đủ các loại như giường dây leo, giường mây, giường đại dương, giường không khí,… Dĩ nhiên cũng có loại giường ba người đơn giản nhất. Chỉ là giá cả… tuy không đến mức không mua nổi, nhưng đối với Hứa Phiêu hiện tại, khi cô chỉ còn lại 15 vạn liên minh tệ sau khi bán tài khoản và trừ đi tiền túi dinh dưỡng, thì vẫn là quá xa xỉ.
Dù cô có tiêu chuẩn sống khá cao, nhưng khi chưa đủ điều kiện để tận hưởng, cô cũng không phải kiểu không chịu được gian khổ.
“Lát nữa đừng làm phiền tôi. Tiết kiệm năng lượng chút, chờ tôi làm việc xong sẽ cho anh thời gian sạc.” Hứa Phiêu sắp xếp xong lịch trình trong ngày, dặn dò với 079 một câu, thấy anh gật đầu thì liền bước vào khoang mô phỏng thực tế ảo để bắt đầu xây dựng game hôm nay.
Khoản tiền 15 vạn liên minh tệ kiếm được từ việc bán tài khoản, ban đầu cô định sau khi mua đủ 30 túi dinh dưỡng dùng cho một tháng thì sẽ dồn hết số còn lại để đầu tư vào xây dựng game, cụ thể là mua diện tích không gian.
Chỉ có điều, chi phí sạc hàng tháng của robot 079 thì không rõ sẽ tốn bao nhiêu tiền điện.
A Kim thì dễ hơn, chỉ cần đúng hẹn thì đưa túi dinh dưỡng là được.
Sau khi cân nhắc nhiều mặt, cuối cùng Hứa Phiêu quyết định giữ lại khoảng 2 vạn liên minh tệ làm quỹ dự phòng, còn lại 13 vạn thì đổ hết vào phát triển game. Cô mua một không gian rộng 130 mét vuông, dựng một khu tập trung nhỏ dạng bộ lạc dưới chân Núi Chiêu Dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
