Lời của Trần Hàm khiến Ôn Ngôn không hiểu chuyện gì, chẳng muốn để ý nữa, đi thẳng tới chỗ làm việc. Đuôi mắt thấy Trần Hàm vẫn đứng im không rời đi, cô bực dọc mắt tập trung, hoàn toàn
không có cách nào tập trung làm việc.
Trải qua một hồi vật lộn như vậy, bức bản thảo thiết kế váy cưới trên tay cô cả ngày chẳng có chút tiến triển, đến buổi tối cô không thể không đi quanh mò các mẫu thiết kế mà tìm linh cảm. cả đầu chỉ nghĩ tới chuyện thông báo kết hôn của Mục Đình Sâm. Bây giờ, ánh mắt người trong công ty nhìn cô đều là lạ, những sự xem thường và bài xích khi trước đều trở thành cần thận từng li
từng tí một, chí ít không dám động vào cô nữa.
Trong đầu cô đột nhiên xẹt qua một tia sáng, Mục Đình Sâm sẽ thích váy cưới có phong cách như. thế nào? Bát kể là thế nào, bản thảo cuối cùng vẫn phải lọt vào mắt anh mới ồn, thế thì phải dựa theo
sự yêu thích của anh
ngủ từ sớm rồi.
Ôn Ngôn tắm rửa xong nằm lên giường, trong lòng cứ trăn trở, trằn trọc xoay người mãi không thể
ngủ được.
Lần thứ n cô vươn mình dậy, giọng nói của Mục Đình Sâm đột nhiên vang lên: “Có chuyện gì thì nói đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
