Trở lại Mục gia, Ôn Ngôn rón rén tắm ở tầng dưới, đến khi đi ra má Lưu đã nấu cho cô một bát mì: “Ngôn Ngôn ăn chút lót dạ đi, tăng ca muộn như
vậy, nhất định là mệt muốn chết rồi.”
Cô có chút cảm động: “Má Lưu… Mấy ngày nay con đều phải tăng ca, muộn như vậy rồi má còn đợi con về, sau này đừng đợi con nữa, con không đói.”
Má Lưu vừa cười vừa nói: “Là thiếu gia phân phó, khi thiếu gia phân phó nghe không được rõ lắm nên không thể đem nguyên câu nói cho con được, thế nhưng mục đích cũng chỉ là quan tâm con mà
thôi, ăn đi, ăn xong rồi thì nghỉ ngơi sớm một chút.”
Cô không cần nghĩ cũng biết Mục Đình Sâm nói cái gì, chẳng qua là sợ cô mệt đến ngã bệnh rồi lại phải bỏ tiền ra chữa bệnh cho cô, rồi sợ người ta
yên tâm nằm xuống.
Điều chỉnh xong tư thế, rất nhanh cô liền tiền vào mộng đẹp, mệt cả ngày trời mí mắt cũng đã bắt
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


