Mục Đình Sâm hơi run run, ma xui quỷ khiến lại hút một miếng, vị ngọt nồng ngấy bỗng nhiên lan tràn khoang miệng, anh chau mày càng sâu hơn, đối với người từ nhỏ đã không thích ăn đồ ngọt
như anh mà nói, đây đúng là một sự dằn vặt.
Ôn Ngôn chọt tỉnh ngộ, cô vừa làm gì vậy? Đưa trà sữa mình đã uống cho Mục Đình Sâm uống?!
Mục Đình Sâm không biết trong lòng cô đang nghĩ gì, chỉ thấy cô ôm chặt cứng trà sữa, không khỏi cảm thấy có hơi buồn cười, anh mới uống có ngụm nhỏ như vậy thôi mà, cô đã xót tới thế cơ đây?
Lúc sắp tới biệt thự nhà họ Mục, điện thoại Mục
Đình Sâm đột nhiên vang lên. Anh liếc nhìn thông báo, liền tắt máy luôn.
Ôn Ngôn nhỏ giọng nói: “Anh nghe đi, coi như tôi không tồn tại.”
Anh liếc cô một cái, không làm bất kì phản ứng gì, dường như đang nói, cô có ở đây hay không vốn dĩ không quá quan trọng chỉ là anh không muốn để
cô nghe thấy nội dung điện thoại mà thôi.
Cô tức giận ngậm miệng lại, lúc tới biệt thự họ Mục,Ôn Ngôn xuống xe theo thói quen đi tới phía cửa sau, lúc xuống xe bước chân Mục Đình Sâm dừng lại, lạnh giọng nói: “Cửa lớn đi không quen à?”
Cô quay lại, cúi đầu đi vào từ cửa lớn, bảo vệ ở
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


