Mục Đình Sâm ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc, trong tiềm thức liền cảm thấy chán ghét mà đầy cô
ra, ánh mắt và giọng nói lạnh đến cực điểm: “Cú!”
Toàn bộ người ở ghế dài đều trở nên yên tĩnh, chỉ
có âm nhạc của quán bar là vẫn sôi động.
hòa nhã.
Kính Thiếu Khanh và Lâm Táp cũng chẳng bất
ngờ gì, quen nhau hơn mời năm, bọn họ cũng quá
(18i48od7Zo9 ŒÄjrơi ;hRGĐ2 hiểu đối phương rồi.
Sợ rằng tin tức tiêu cực này sẽ bị truyền ra ngoài, Kính Thiếu Khanh và Lâm Táp đỡ anh dậy: “Về nhà chứ?”
Mục Đình Sâm mơ hồ lắm bẩm: “Tôi không muốn
nhìn thấy cô ta…”
Kính Thiếu Khanh hỏi: “Vậy cậu muốn đi đâu? Để Lâm Táp đưa cậu đi, hôm nay cậu ấy không uống
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


