Nói như vậy chẳng phải là cô đã phạm một sai lầm lớn rồi hay sao, nhất thời cảm thấy vô cùng phiền
muộn.
Má Lưu vỗ đùi cô: “Thiếu gia đã không đón sinh nhật nhiều năm như vậy, gần như má cũng quên mắt! Con xem trí nhớ của má này, má nên nhắc
Nhìn tựa như rất thoải mái, nhưng trong tim cô lại có chút sợ sệt, thậm chí còn không có cả dũng khí
để bước vào thư phòng.
Cô pha hồng trà bưng đến cửa thư phòng, giơ tay ra gõ cửa, giọng nói xen lẫn tức giận của Mục
Đình Sâm từ bên trong truyền ra: “Cú!”
Cô biết hiện giờ mình không thể lùi bước nên bắt
chấp đầy cánh cửa đi vào: “Tôi không biết hôm
nay là sinh nhật anh…”
Mục Đình Sâm tiện tay ném luôn cuốn sách trong tay xuống đất, gương mặt lạnh lùng: “Cút ra
ngoài!”
Ôn Ngôn khom lưng nhặt cuốn sách lên, lại thấy
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
