Ôn Ngôn theo phản xạ mà muốn né tránh anh nhưng lại sợ anh mượn rượu làm càn, đơn giản là cắn răng không động đậy, khẩn cầu anh mau mau
một chút chìm vào giấc ngủ.
Cô càng chờ mong cái gì thì nó lại càng phát triển theo hướng ngược lại, anh không chỉ không dừng lại mà còn mân mê chán chê y phục của cô, đôi
tay ngược lại còn chui vào trong cổ áo cô.
Cô nín thở, trên mặt nóng tựa như bị thiêu cháy, x. Ẫ „: _ ` cuôi cùng cũng không nhịn được nữa mà thử mở
miệng dò xét: “Mục Đình Sâm…” Anh nghe được tiếng của cô: “Ừm hừ…”
“Anh nghỉ ngơi sớm chút… Mau đi ngủ đi…” Cô không dám nói anh đừng, ngay cả ngữ khí cũng
phải chú ý cần thận.
Tầm mắt xít lại gần cô, ánh mắt mông lung nhìn
đôi tay ra sức xé áo ngủ của cô.
Một mảnh lớn da thịt nhất thời bị lộ ra trong không
khí, ngực truyền đến một cảm giác mát lạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

