Đợi đến lúc Kha Trăn và Ôn Ngôn rời đi thì mẹ Quý mới mở bức thư mà Quý Á Nam để lại, sau khi xem xong thì bà ta kinh ngạc đến há hốc miệng, lấy lại bình tĩnh định đi tìm Kha Trăn hỏi cho rõ thì xe của Kha Trăn đã phóng đi rất xa rồi.
Trên xe, cơ thể của Ôn Ngôn vẫn không ngừng run lẫy bẩy, cô cũng không hiểu đấy là vì sao, chỉ là cảm thấy rất lạnh, tuy rằng bên ngoài mặt trời vẫn rất chói chang, thời tiết nóng nực như thế này, trong xe mà không bật điều hòa thì vô cùng nóng nực.
Kha Trăn phát hiện ra vẻ bất thường của cô, lo lắng hỏi: “Sao thế, cô thấy lạnh à?”
Ôn Ngôn gật đầu: “Đúng… đúng là có một chút… có thể điều chỉnh nhiệt độ của điều hòa lên cao hơn một chút không?”
Kha Trăn một tay giữ vô lăng, một tay điều chỉnh nhiệt độ của điều hòa: “Được rồi… thời tiết như thế này, sao cô lại cảm tháy lạnh được chứ? Có phải là do lúc nãy quá sợ hãi không? Không sao rồi, cô bây giờ đã được an toàn rồi, điều chỉnh lại trạng thái tinh thần là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

