*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn thấy vết thương đáng sợ trên mặt của Ôn Ngôn, Mục Đình Sâm cau mày lại, giọng điệu cũng không khỏi trở nên gấp gáp: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Em đi đâu?
Chuyện gì xảy ra?”
Ôn Ngôn không dám nhìn vào mắt của anh, cúi mặt xuống bình tĩnh nói: “Vết thương là do em bị ngã, em không phải là cố tình không nhắc điện thoại của anh, túi xách bị mất rồi, điện thoại, ví tiền đều ở trong túi, em xin lỗi… Khiến cho anh lo lắng rồi, em không sao cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

