Ôn Ngôn đau đến nỗi cau mày lại, cảm nhận được dòng máu ấm nóng đang chảy dài trên gò má mình, rất nhanh, cổ áo trước ngực đã bị máu đỏ nhuốm màu như nở ra những bông hoa màu đỏ thắm.
Túi xách thường đeo bên người cũng không biết đã đi đâu mắt rồi, điện thoại thì cũng để trong túi, hiện giờ muốn gọi điện thoại cầu cứu thì gần như là không thể, hơn nữa cái tầng hầm này nhìn kết cấu thì cách âm cũng rất tốt, có gào vỡ họng thì người ở bên ngoài cũng không thể nghe thấy gì được, kể cả là người Quý gia có nghe thấy đi chăng nữa thì cũng không đến cứu, mà chỉ có thêm càng nhiều người đến hành hạ cô mà thôi.
Lúc này mẹ Quý đã trong trạng thái điên loạn rồi, bà ta tìm thấy một con dao gọt hoa quả, bà ta túm lấy tay của Ôn Ngôn đè lên mặt đất, nghiền răng nghiền lợi nói: “A Nam của tôi bị người ta chặt đứt một ngón tay út, vậy thì cô cũng phải bị như nó!”
Mồ hôi lạnh trên trán Ôn Ngôn không ngừng túa ra, sức lực của mẹ Quý mạnh đến kinh người, bắt luận cô có giãy giụa như thế nào cũng không vùng ra được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

