Tôi hét to xong thì không thèm nghe Kỳ Văn còn định nói gì nữa, lập tức quay người chạy thẳng ra cửa.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi ngang bướng như vậy.
Cuối cùng vẫn chọn cách không nghĩ, không nghe, không nhìn nữa, quay người bỏ đi.
Trên đường đi, đầu óc tôi cứ rối tung lên, luôn nghĩ đến chuyện tối qua.
Ở đầu ngõ có một sạp báo, trên bìa tạp chí mới nhất bày ngoài cửa, đập vào mắt là dòng chữ đỏ chót cực lớn: “Tin nóng: Khúc Lâm Tử đã qua đời.”
Tôi bỗng nhớ lại, tối qua Diệp Thu Mặc từng nói sẽ đến cứu tôi, nhưng khi tỉnh lại tôi lại thấy mình ở trong phòng Kỳ Văn.
Không biết rốt cuộc anh ấy thế nào rồi.
Trong tâm trạng nửa mong chờ nửa bất an, tôi bước đi trong con ngõ.
Mọi thứ đều đã khôi phục vẻ bình thường, dòng người qua lại nhộn nhịp chẳng ai quan tâm rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Tứ hợp viện vẫn yên lặng đứng sừng sững ở đó, chỉ là trước cửa khu tập thể lại có rất nhiều người vây quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
