Khi che chở cho tôi khỏi mảnh thủy tinh văng ra, lưng Kỳ Văn bị rạch một vết nhỏ.
Thực ra, theo thể trạng người bình thường thì chẳng có gì nghiêm trọng, chỉ là một vết thương nhỏ xíu.
Trước đó tôi không nhận ra, nhưng theo ánh mắt kinh hãi của Mẫn Duyệt Linh nhìn về phía anh, tôi mới phát hiện trên người và chân Kỳ Văn có không dưới năm chỗ bị cắt xước, vết nào cũng đang rỉ máu.
“Chúng ta phải đến tìm tiểu quỷ Hân Thích ngay bây giờ.”
Mẫn Duyệt Linh nhìn Kỳ Văn, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.
Nhưng ánh mắt Kỳ Văn vẫn dõi theo tôi, anh đẩy cô ta ra, thản nhiên nói: “Cô lo xa quá rồi, tôi không sao đâu.”
“Sao có thể không sao! Lần trước vì thuốc mà anh…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
