Con mèo đen ấy từ trên cao nhìn chằm chằm xuống tôi, mặc cho tôi gọi cách nào đi nữa, nó vẫn cứ ngồi im lìm, vững chãi trên mái nhà.
Đôi mắt nó thì lại như gắn chặt vào người tôi, lạnh lẽo, soi mói.
Ngay bên cạnh vừa mới có người chết, chưa bao lâu đã thấy một con mèo đen xuất hiện, chẳng biết có phải là điềm gở hay không.
Vài giây sau, nó từ mái nhà nhảy xuống, đáp lên chậu hoa đào trước cửa phòng bà cụ Hạng.
Tôi nghĩ thầm: Cuối cùng cũng dụ được nó xuống rồi.
Nhưng không, nó chẳng thèm để ý đến tôi, chỉ quanh quẩn ngắm nghía chậu hoa đào, đi một vòng như đang quan sát.
Từ ngày đầu tiên tôi dọn vào đây, hai gốc đào ấy đã nở hoa tươi tốt, bất kể gió mưa bão tố, cánh hoa cũng chẳng rụng lấy một cánh.
Tôi chắc chắn đó là hoa thật, tuyệt đối không phải giả.
Mèo đen dường như không ưa gì hai gốc đào, nó đưa móng vuốt vỗ vào cánh hoa, còn cào cả cành cây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)