Toàn bộ nửa mặt bên phải trơ ra xương trắng hếu, trên đó còn dính lổn nhổn những mảng thịt thối rữa.
Cơ thể Khúc Lâm Tử đã xẹp lép, mang màu tím xanh của tử thi.
Chỉ có chiếc váy đỏ bó sát người kia là vẫn đỏ rực đến chói mắt, dính chặt lên thân thể cô ta như một lớp thạch đặc quánh.
“Thời gian… thời gian chưa tới… chưa tới…”
Cô ta cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy, từng hơi thở tanh hôi phun thẳng vào mặt khiến tôi buồn nôn muốn ói.
Tôi muốn đứng dậy mở cửa, nhưng hoàn toàn bất lực.
Khúc Lâm Tử chỉ còn da bọc xương, vậy mà sức lực lại khủng khiếp.
Trông cô ta như chỉ nặng hai ba chục cân, thế mà đè chặt khiến tôi không tài nào nhúc nhích.
Tôi sắp không thở nổi nữa rồi, cứ thế này chắc chắn sẽ chết mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


