Tôi hoàn toàn không còn hơi sức đâu để để ý Khúc Lâm Tử lúc này ra sao, nhân lúc cô ta đang đau đớn lăn lộn, tôi vội vàng chống người bò dậy.
Do động tác quá gấp cộng thêm bị giằng co một hồi, ngay khoảnh khắc đứng dậy, bắp chân tôi co rút dữ dội.
Tôi chỉ có thể tập tễnh, vừa nhịn đau vừa cố hết sức, khập khiễng chạy về phía cổng sân tứ hợp viện.
Ngay khoảnh khắc tra được chìa khóa vào ổ khóa, tôi thực sự có cảm giác như được cứu rỗi.
Vết thương trên vai quá sâu, chỉ cần hơi động một chút đã đau buốt như thể cả cánh tay sắp lìa ra.
"Cạch --"
Theo tiếng cửa mở, tôi thở phào một hơi thật dài.
Cô ta bất ngờ tóm lấy tôi, ném mạnh ra sau.
Tôi bay ít nhất bốn, năm mét, khi rơi xuống đất thì cảm giác như ngũ tạng sắp văng ra khỏi miệng, đau đến mức phải lăn lộn trên mặt đất ba vòng liền.
Ngay sau đó, Khúc Lâm Tử đã lao đến trước mặt, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng tôi lên cao quá đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

