Tôi mượn ánh sáng đèn pin trên điện thoại rọi vào cánh tay mình.
Hơ!
Cái gì đây?
Một đống đặc sệt trắng trắng đỏ đỏ, trông chẳng khác gì tào phớ lẫn lộn.
Tôi khẽ quệt một chút, đưa lên mũi ngửi thử.
Ngay lập tức, một luồng tanh hôi xộc tới, theo gió tạt vào mặt, khiến tôi buồn nôn muốn ói.
“Ư…”
Trước mắt tôi là một gương mặt trang điểm nhạt, nhưng đường nét tinh xảo thì chẳng lẫn đi đâu được.
Ngoài mái tóc xoăn dài rối bời, tôi dám chắc đây chính là minh tinh hạng A tôi từng gặp ở căn hộ khách sạn hôm nọ.
Cái đầu cô ta không hề động, chỉ có nhãn cầu xoay sang liếc về phía tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


