Khi nói đến người phụ nữ kia, ánh mắt ông Ngô cứ liếc nhìn tôi mấy lần.
Tôi nhét miếng thịt thăn cuối cùng vào miệng, chờ đợi ông kể tiếp.
“Người phụ nữ nào? Người phụ nữ nào vậy?”
Bà chủ quán đã hoàn toàn mở chế độ hóng chuyện, giờ thì chẳng gì có thể ngăn cản được nữa.
Nhưng ông Ngô chỉ thì thào một câu: “Giống… thật sự quá giống…”
“Giống cái gì? Giống cái gì cơ?”
Thấy ông Ngô lại tự mình ăn uống, bà chủ sốt ruột hẳn lên, quay sang gọi ông chồng đang đứng quầy, rồi lại gắp thêm một đĩa nhỏ đặt trước mặt ông coi như mời.
Tôi vốn sinh ra ở một thị trấn nhỏ, cách thành phố này xa tít mù.
Việc ông Ngô cứ nhìn tôi chắc bởi vì tôi có nét giống người phụ nữ kia?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)