Trong khu phố cổ còn sót lại không nhiều tứ hợp viện, phần lớn đều nằm ở vòng ngoài hoặc giữa hẻm.
Chỉ có duy nhất một căn nằm sâu tận cùng trong ngõ, chen giữa đám nhà tập thể, đó là căn của bà cụ Hạng.
Tôi khẽ gật đầu.
Khóe miệng Lôi Phi khẽ giật một cái, rồi bất ngờ đạp mạnh chân ga, đưa tôi thẳng đến đầu ngõ: “Xin lỗi, tôi không thể đưa cô vào trong.”
Anh ta vốn không giỏi viện cớ hay giải thích, cần nói thì nói, không cần thì im.
Rõ ràng trường hợp anh ta chọn cách im lặng sẽ nhiều hơn.
Nhìn vẻ mặt của anh bây giờ, tôi hiểu nếu gặng hỏi thì cũng chỉ chuốc lấy bối rối.
Ấn tượng của tôi về anh ta vốn là người điềm tĩnh, vậy mà khi nhắc đến căn tứ hợp viện kia, sắc mặt anh ta lại biến đổi hẳn.
Điều đó khiến tôi thoáng sợ hãi, ý nghĩ muốn dọn đi lại trỗi dậy lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
