Trước khi tôi kịp phản ứng lại, cả người đã ngã ngửa về phía sau.
Bên tai vang lên âm thanh sủi bọt, “Ục ục, ục ục”.
Có thứ gì đó ướt và trơn tuột nắm lấy cánh tay tôi, nhẹ nhàng xoa xoa, cảm giác như… miếng bánh tráng ướt?
Thứ đó không hề có lực, nhưng tôi vẫn vô thức muốn đi theo hướng của nó.
Khi tôi lấy lại tinh thần, bà cụ Hạng đang đứng nghiêm nghị trước mặt, còn tôi thì ngồi bệt dưới đất cạnh giếng, trông vô cùng thảm hại.
Sắc mặt bà cụ Hạng đầy nghiêm trọng, chiếc sườn xám thêu chỉ vàng bà mặc phản chiếu ánh trăng khiến mắt tôi đau nhói.
Trên cổ tay bà là một chiếc vòng ngọc đỏ như máu, dưới ánh trăng lờ mờ trông càng rợn người hơn.
Tôi nhớ lại cảm giác khi bà nắm lấy tay mình, bàn tay bà ấy thật quá đỗi mềm mại!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
