Tôi nín thở, cố ngừng ho rồi vội vàng chào bà một tiếng.
Tôi đang mặc áo hai dây và quần short ngắn, liền bước thẳng ra khỏi phòng.
Vẻ mặt bà Hạng lúc này có phần nghiêm nghị. Đợi tôi đến gần, bà liền hỏi trước: “Thế nào rồi? Vẫn còn muốn tự tử nữa không?”
Tôi lúng túng nở một nụ cười gượng gạo rồi đáp: “Cháu rất quý trọng mạng sống của mình, chuyện tối qua… thật sự chỉ là một tai nạn, chỉ là tai nạn thôi ạ.”
Có lẽ dáng vẻ quả quyết của tôi khiến bà ấy phần nào tin tưởng, sắc mặt bà dịu đi một chút.
Tôi nhân cơ hội liền hỏi tiếp: “Nhưng mà… bà Hạng này, trong sân rốt cuộc là có cái gì thế ạ? Sao lại không được ra ngoài sau 11 giờ đêm?”
“Tôi đã nói rồi, đó là “thứ nhỏ” mà tôi nuôi, nó sợ người lạ.”
Bà Hạng lạnh lùng liếc tôi một cái rồi nói tiếp: “Tôi nuôi nó đã rất lâu rồi, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

