Thời gian lúc vẽ luôn trôi qua rất nhanh, mà tôi lại là người cực kỳ chú trọng đến những chi tiết nhỏ nhặt.
Phải khó khăn lắm tôi mới phác họa xong hình dáng tổng thể, thì chân đã tê rần cả lên rồi.
Tôi nhảy bật sang ngang vài cái cho máu lưu thông, rồi vịn vào ghế ngồi phịch xuống.
Ôi trời, cái ghế gỗ này đúng là cứng quá đáng, tôi không những đập đầu vào thành ghế mà suýt chút nữa còn trật cả eo.
Có vẻ đã đến khung giờ phát lại các bộ phim truyền hình buổi tối, không còn quảng cáo nữa, các tập phim cứ thế nối tiếp nhau phát.
Đúng lúc đó, kênh truyền hình tôi dừng lại đang chiếu một bộ phim thần tượng, nữ chính đang òa khóc dữ dội trước nam chính, trách rằng mình không nên xuất hiện bên cạnh anh ta, vì anh vốn đã có một tiểu thư hoàn hảo bên mình.
Nữ phụ trong phim bao giờ cũng độc ác, cho dù thể hiện dịu dàng đến đâu, xinh đẹp đến đâu.
Còn nữ chính thì mãi mãi là con vịt xấu xí, bình thường đến mức chẳng ai để mắt tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


