Lộ Tử Dương không trả lời trực tiếp: "Lúc ăn không nói, lúc ngủ không ngáy."
Tống Noãn: "..."
Lại còn bày đặt giáo điều với cô nữa, bình thường lúc ăn cơm anh là người nói nhiều nhất đấy.
Ăn cơm xong, Tống Noãn nóng lòng mở USB ra.
Bên trong có hai thư mục, đặt tên là A và B.
Tống Noãn mở thư mục A, bấm vào tệp video, nhưng bối cảnh video không phải ở bệnh viện, Tần Vũ Xuyên và Tống Ngân Tuyết trong video trông cũng trẻ hơn bây giờ nhiều, họ trông rất ngọt ngào.
Âm thanh nền là một tràng ngoại ngữ bản địa.
Tống Noãn nhận ra những đoạn video này là những khoảnh khắc của Tần Vũ Xuyên và Tống Ngân Tuyết trong mấy năm ở nước ngoài.
Cô tối sầm mặt lại: "Tôi đang xem quá trình yêu đương của bọn họ sao? Bảo là bùng nổ mà chỉ thế này thôi à?"
Lộ Tử Dương cùng chung chiến tuyến với cô: "Tôi đã bảo An Tư Trạch lắm chuyện rồi mà."
"Những thứ này là do anh ta tìm được sao?" Tống Noãn nghi hoặc.
Lộ Tử Dương gật đầu, giải thích nỗi khổ tâm của An Tư Trạch cho cô nghe: "Tần Vũ Xuyên coi như đã chọc giận cậu ta rồi, bất kể em muốn ly hôn hay bóc phốt, chỉ dựa vào những bằng chứng mới chụp ở bệnh viện là hoàn toàn không đủ."
Tống Noãn hiểu ra.
Dù thấy ghê tởm nhưng cô vẫn thầm cảm ơn lòng tốt của An Tư Trạch: "Hôm nào phải mời anh ta đi ăn một bữa mới được."
Lộ Tử Dương: "Em mời tôi ăn là được rồi."
Tống Noãn gật đầu: "Ba chúng ta cùng đi."
Lộ Tử Dương: "..."
Việc anh làm, cớ gì lại để An Tư Trạch hưởng lợi chứ?
Chín giờ thị trường mở cửa, Tống Noãn nhìn cổ phiếu hai nhà Tần, Tống liên tục báo đỏ mà mỉm cười.
Vừa định nhắn tin mỉa mai Tống Chí Nhân thì ông ta đã gọi điện tới.
Tống Noãn không bắt máy.
Cô gọi điện cho một cổ đông của TN, Vương Nhân Nghị.
Ông ta thuộc phái trung lập ở TN, không hẳn là thanh liêm chính trực nhưng so với những người khác thì cách làm người và làm việc đường hoàng hơn nhiều.
Quan trọng nhất là Vương Nhân Nghị do chính tay ông nội Tống đề bạt.
Tống Noãn hy vọng ông ta có thể nể chút tình xưa mà giúp đỡ cô.
May mà Vương Nhân Nghị không cúp máy của cô: "Tống Noãn, có chuyện gì không?"
"Chú Vương, hôm nay mọi người đã tổ chức họp cổ đông chưa ạ?" Tống Noãn hỏi.
Vương Nhân Nghị: "Đang trên đường đi họp đây."
Tốt quá rồi.
Tống Noãn nói chậm lại, giọng điệu đầy vẻ thương lượng: "Chú Vương, trong tay cháu cũng có cổ phần, chỉ là tạm thời do bố cháu quản lý hộ, theo lý thì cháu cũng có quyền tham gia đại hội cổ đông. Nhưng cháu không đến được, nên muốn nhờ chú giúp cháu một việc."
Dẫn dắt bao nhiêu cũng chỉ vì câu nói sau cùng này.
Vương Nhân Nghị lòng sáng như gương, đẩy cửa phòng họp ra, các cổ đông đã có mặt đông đủ.
Ông ta bật loa ngoài: "Tống Noãn, chú mở loa ngoài rồi, giờ vẫn chưa bắt đầu họp, cháu có gì muốn nói thì cứ nói trực tiếp đi, mọi người đều đang nghe đây."
Tống Noãn thầm nghĩ, đúng là cáo già.
Nhưng như vậy cũng tốt, cô chỉ nói vài câu thôi.
"Thưa các vị cổ đông, tình hình thị trường chứng khoán hôm nay chắc mọi người cũng thấy rồi, lần họp trước chắc mọi người cũng đã thảo luận phương án cứu vãn rồi nhỉ, nhưng mấy ngày trôi qua hình như chẳng có tác dụng gì."
Có người giận dữ nói: "Tống Noãn, cô không xử lý tốt việc riêng làm ảnh hưởng đến doanh thu công ty, vậy mà còn dám ở đây ra oai sao?"
Tống Noãn cười khẩy một tiếng, hạng người mù quáng điếc lác ở đâu mà chẳng có, cô không thèm chấp.
"Trong vòng ba ngày, tôi nhất định sẽ khiến cổ phiếu TN tăng trở lại. Lần này, mong các vị hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, giữa tôi và Tống Chí Nhân, rốt cuộc ai mới là người quản lý phù hợp nhất cho tập đoàn."
Cô nhấn nút cúp máy.
Vương Nhân Nghị không ngờ cô lại đến để thách đấu lần nữa, nhất thời có chút ngượng ngùng.
Nội bộ cổ đông TN dạo gần đây vốn đã hỗn loạn cực độ, Tống Chí Nhân vừa đe dọa vừa dụ dỗ thu mua cổ phần, lôi kéo lòng người, dùng đủ mọi thủ đoạn, Vương Nhân Nghị khó khăn lắm mới giữ mình đứng ngoài cuộc chiến này.
Cuộc điện thoại này của Tống Noãn đúng là làm khổ ông ta rồi.
Tống Chí Nhân cười lạnh: "Vậy thì để xem ai mới là người cười đến sau cùng."
Hot search đã bị Tần Vũ Xuyên dìm xuống rồi.
So với sức nóng bùng nổ lúc ban đầu, giờ đã ít cư dân mạng quan tâm hơn nhiều, nhưng Tống Noãn không hề vội vã.
Cô kiên nhẫn đợi đến tám giờ tối, mới tung bản tuyên bố đã soạn sẵn ra.
Trong thông cáo đã làm rõ mối quan hệ giữa Tần Vũ Xuyên và Tống Ngân Tuyết, phủ nhận việc Tần Vũ Xuyên ngoại tình với em vợ, nhưng cô không đưa ra bằng chứng mà chỉ viết một câu [Tôi tin anh ấy, cũng tin em gái mình.]
Ngoài ra, cô còn nhắc thêm một câu, rằng bố của đứa trẻ trong bụng Tống Ngân Tuyết là một người khác.
Câu nói này là để khiến nội bộ nhà họ Tần tự rối loạn.
Còn về việc cư dân mạng quan tâm là liệu cô và Tần Vũ Xuyên có phải đã rạn nứt tình cảm hay không, Tống Noãn hoàn toàn không phản hồi trong suốt bài viết.
Cứ để cư dân mạng tự đoán đi.
Cư dân mạng cũng thực sự rất nhiệt tình, chưa đầy mười phút, lượt thích, chia sẻ và bình luận của bài đăng đều vượt quá một trăm nghìn.
Tống Noãn lướt xem vài bình luận hàng đầu, đều là những ý kiến giải mã đúng ý đồ trong lời nói của cô.
Tình cảm rạn nứt là thật, Tần Vũ Xuyên ngoại tình là thật, đối tượng ngoại tình có phải Tống Ngân Tuyết hay không thì cần kiểm chứng thêm, nhưng xác suất cao là đúng.
Lộ Tử Dương thấy cô chỉ đăng thông cáo mà không tung ra những bức ảnh và video có thể làm bằng chứng thép thì không khỏi thắc mắc.
"Sao không tung bằng chứng hạ gục Tần Vũ Xuyên luôn đi?" Anh đẩy gọng kính, đầy ẩn ý hỏi: "Hay là em không nỡ?"
Tống Noãn đang mải chú ý vào những bình luận ác ý của cư dân mạng nên không nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của Lộ Tử Dương: "Cứ đăng thông cáo trước đã, để xem thái độ của nhà họ Tần và nhà họ Tống thế nào."
Lộ Tử Dương bất lực mỉm cười, dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán cô: "Noãn Noãn, đối phó với hạng người như Tần Vũ Xuyên thì không thể kéo dài thời gian, phải một chiêu hạ gục ngay, đừng để thằng đó có thời gian lấy hơi."
Tống Noãn ngước nhìn anh: "Ồ?"
"Tần Vũ Xuyên là kẻ rất thâm độc, không có giới hạn nào cả." Lộ Tử Dương từ từ phân tích cho cô hiểu: "Mối thâm tình mười mấy năm của hai người mà anh ta nói bỏ là bỏ, An Tư Trạch còn bị thằng đó chơi một vố, em đối đầu với thằng đó tuyệt đối không được mủi lòng."
Tống Noãn phải thừa nhận rằng Lộ Tử Dương nói rất có lý.
Không hổ danh là kẻ làm nghề trai bao, chắc hẳn đã luyện được thuật nhìn người.
"Vậy giờ tôi tung ảnh ra nhé?" Tống Noãn mở tik tok, nóng lòng muốn ra tay.
Lộ Tử Dương ngăn cô lại: "Không, bây giờ thì muộn rồi. Đổi một người khác đăng thì hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều."
"Ai cơ?"
Lộ Tử Dương chỉ tay vào cái tên An Tư Trạch trên màn hình.
An Tư Trạch rất ít khi dùng tik tok nhưng không vì thế mà anh ta ít fan, tỉ lệ fan thực sự quan tâm rất cao.
Không cần bài viết dài dòng, An Tư Trạch làm việc rất đơn giản và bạo lực, anh ta tung lên một loạt ảnh thân mật, nữ chính trong ảnh là Tống Ngân Tuyết, còn mặt của nam chính thì bị làm mờ.
Nhưng không khó để nhận ra nam chính không phải Tần Vũ Xuyên.
Kèm theo dòng trạng thái [Góp vui chút thôi.], thế là đã phối hợp nhịp nhàng với bản tuyên bố của Tống Noãn rồi.
Bản gốc của những bức ảnh này Tống Noãn chưa từng xem qua, cô nhìn đi nhìn lại vài lần rồi hỏi Lộ Tử Dương: "Người đàn ông trong này không lẽ là Hứa Lâm?"
Lộ Tử Dương: "Là ai không quan trọng, quan trọng là không phải Tần Vũ Xuyên."
Tống Noãn tặc lưỡi lắc đầu.
Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên, là Tần Vũ Xuyên gọi tới.
Cô vừa mới nhìn thấy thì Lộ Tử Dương đã nhanh tay nhấn nút nghe giúp cô.
“Tống Noãn!”
Tần Vũ Xuyên gầm lên giận dữ, vẻ quý phái thường ngày biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là những lời chửi thề liên tục: "Mẹ kiếp, cô nói nhăng nói cuội gì trên mạng thế hả? Cô dám bôi nhọ Tuyết Nhi, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
