Tống Noãn không thèm để tâm: "Được thôi, anh cứ việc không buông tha tôi xem."
Tần Vũ Xuyên có vẻ tức điên đến mức đang đập phá đồ đạc, trong điện thoại truyền ra những tiếng loảng xoảng liên tiếp.
Ngay sau đó, giọng nói đầy kìm nén của Tần Vũ Xuyên vang lên: "Tống Noãn, làm loạn đến mức lưỡng bại câu thương thế này không phải ý muốn của tôi, chúng ta gặp nhau một lần đi."
Tống Noãn nghi hoặc, Tần Vũ Xuyên giận quá hóa lú rồi à?
"Chúng ta không có việc gì cần phải gặp mặt."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, Tần Vũ Xuyên khó khăn rặn ra hai chữ từ kẽ răng: "Giảng hòa!"
Tống Noãn: "?"
Cô do dự, dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đã khiến Tần Vũ Xuyên thấy được bước ngoặt của sự việc.
"Chuyện ly hôn tôi có thể nhượng bộ, tài sản cũng sẽ trả lại nguyên vẹn cho cô." Tần Vũ Xuyên hít sâu một hơi: "Nhưng tôi muốn mua đứt tất cả những thứ bất lợi của Ngân Tuyết trong tay cô."
Nói đi nói lại, vẫn là vì Tống Ngân Tuyết.
Tống Noãn cũng có chút cảm động trước tình yêu vĩ đại của hai người bọn họ.
Cô mỉm cười: "Cút."
Sau đó dứt khoát cúp máy, cho vào danh sách đen.
Lộ Tử Dương đã nghe hết cuộc đối thoại của hai người, anh bưng ly nước lên, u uẩn hỏi: "Thằng đó muốn giảng hòa, điều kiện cũng là thứ em muốn, tại sao không đồng ý?"
Tống Noãn cầm lấy quả đào đã rửa sạch, cắn một miếng, nước đào đọng trên môi cô, trông vô cùng long lanh: "Tài sản vốn dĩ là của tôi, lại còn muốn dùng tiền của tôi để mua đứt bằng chứng sao? Anh ta nghĩ đẹp nhỉ!"
Lộ Tử Dương bật cười: "Em chặn số nó, nó cũng sẽ nhờ người khác tìm em thôi."
Tống Noãn nghĩ đến bố mẹ chồng cũ.
Trước đây hai ông bà đối xử tốt với cô là thật, nhưng bây giờ họ quan tâm đến Tống Ngân Tuyết cũng không phải giả.
Tống Noãn thở dài: "Sẽ không đâu, dù Tần Vũ Xuyên có nhờ bố mẹ anh ta tìm tôi, tôi cũng không đồng ý."
Lộ Tử Dương không phủ nhận cũng chẳng đồng tình.
Nhìn đồng hồ thấy đã gần trưa, Lộ Tử Dương đứng dậy khỏi sofa.
Hôm nay anh mặc bộ đồ mặc nhà màu đen, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay với những đường cơ bắp săn chắc.
"Trưa nay em muốn ăn gì?"
Tống Noãn nghiêng đầu suy nghĩ.
Đúng lúc này, điện thoại trên đùi rung lên vài cái, cô mở Zalo ra thấy tin nhắn của mẹ Tần gửi tới.
[Noãn Noãn, con có rảnh không? Mẹ muốn gặp con một lát.]
Tống Noãn vừa gõ chữ trả lời mẹ Tần, vừa đọc thực đơn cho Lộ Tử Dương: "Thịt kho tàu cải bẹ, gà cay, cà tím xào... hay là ăn lẩu bò đi?"
Cô trả lời mẹ Tần: [Mẹ ạ, có chuyện gì mẹ cứ nói qua Zalo là được rồi.]
Mẹ Tần: [Vũ Xuyên không biết mẹ gặp con đâu, con yên tâm. Có một số chuyện, mẹ bắt buộc phải nói trực tiếp với con.]
Tống Noãn nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn cuối cùng vài lần, do dự gõ mấy chữ rồi lại xóa đi, lật hết danh sách meme cũng không chọn được cái nào phù hợp để trả lời.
Lộ Tử Dương lẳng lặng nhìn cô gõ một chữ "Được" nhưng vẫn chưa gửi đi.
Anh nói: "Vậy ăn lẩu bò đi, tôi bảo A Hiên đi mua thịt bò."
Tống Noãn ừ một tiếng rồi nhấn gửi tin nhắn.
Mẹ Tần gửi lại một icon mặt cười mặc định của Zalo.
Một lúc sau, bà ấy gửi một địa chỉ cho Tống Noãn: [Noãn Noãn, mẹ đợi con ở đây.]
Tống Noãn trợn tròn mắt, cảm thấy bất ngờ trước lời mời đột ngột này, cô quay sang nhìn Lộ Tử Dương đang chuẩn bị nguyên liệu trong bếp, định hẹn mẹ Tần vào lúc khác.
Thế nhưng, tin nhắn mới của mẹ Tần đã khiến Tống Noãn bỏ ngay ý định đó.
[Noãn Noãn, chiều nay mẹ phải bay ra nước ngoài rồi, nên thời gian hơi gấp gáp.]
Tống Noãn: "..."
Cô nhấn khóa màn hình, hít sâu một hơi, đi vào bếp, ôm lấy eo Lộ Tử Dương từ phía sau.
Sống lưng người đàn ông lập tức căng cứng.
"Lộ Tử Dương." Tống Noãn tươi cười đề nghị: "Tối nay chúng ta hãy ăn lẩu nhé."
Lộ Tử Dương đáp: "Được thôi, vậy trưa nay ăn gà cay nhé? A Hiên đã mua đồ xong, đang trên đường đến rồi."
Tống Noãn chột dạ xoa xoa mũi: "Cái đó... tôi có việc phải ra ngoài một chuyến, anh và A Hiên ăn đi nhé."
Thật là ngượng quá đi mất, chỉ vài phút trước cô còn hùng hồn tuyên bố rằng dù người nhà họ Tần có tìm cô cũng sẽ không đồng ý gặp mặt.
"Đi đâu?"
Tống Noãn tùy tiện bịa ra một địa điểm.
Lộ Tử Dương đặt dao xuống, không rửa rau cũng chẳng băm tỏi nữa, cởi tạp dề ra: "Tôi đi cùng em."
"Không cần đâu!"
Lộ Tử Dương không nói gì, ánh mắt nhìn cô sắc lẹm.
Dưới cái nhìn của anh, Tống Noãn cảm thấy áp lực đè nặng, đành đâm lao phải theo lao: "Tôi đi gặp mẹ chồng cũ, anh không đi được đâu, ngộ nhỡ chúng ta đi ra ngoài bị chụp được, hoặc bị bà ấy đoán ra quan hệ của chúng ta thì hỏng hết."
Lộ Tử Dương chẳng buồn quan tâm cô nói gì, xoay người đi vào phòng thay đồ.
Thấy anh lấy chiếc áo hoodie từ trong tủ ra, Tống Noãn vội vàng đuổi theo: "Lộ Tử Dương!"
Lộ Tử Dương cởi áo thun ra, bờ vai rộng và vòng eo hẹp đột ngột phơi bày trước mắt cô.
Tống Noãn đỏ cả mặt, thấy anh nắm lấy cạp quần định cởi ra, cô cuống quýt giữ chặt lấy quần anh: "Được rồi! Tôi đồng ý cho anh đi cùng, nhưng anh phải đeo khẩu trang."
Vì sự ngăn cản của cô, việc thay đồ của Lộ Tử Dương bị gián đoạn.
Anh liếc nhìn Tống Noãn, ánh mắt đầy vẻ cô độc: "Tôi đã đến mức không thể nhìn mặt người khác thế này sao?"
"Là tôi, là tôi không dám nhìn mặt người khác." Để dỗ dành anh, Tống Noãn đã bắt đầu nói năng lộn xộn.
Khóe môi Lộ Tử Dương khẽ nhúc nhích, anh cố nén cười, trầm giọng nói: "Buông tay ra."
"Anh đồng ý rồi nhé?"
Lộ Tử Dương cúi xuống nhìn cô, giọng hơi khàn: "Noãn Noãn, còn không buông tay là em làm hỏng đồ của tôi đấy."
Nghe vậy, Tống Noãn ngẩn ra một giây, đôi mắt như gắn thiết bị định vị, nhìn về phía "chỗ đó" của anh.
Đầu óc nổ tung, Tống Noãn vội vàng rụt tay lại, giả bộ bình tĩnh: "Xin lỗi, tôi đi tìm khẩu trang cho anh."
"Noãn Noãn." Cầm Uyển mỉm cười với Tống Noãn, thấy Lộ Tử Dương đi phía sau cô, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại.
Dù người đàn ông chỉ mặc bộ đồ thể thao đơn giản nhưng khí chất quanh thân vô cùng phi phàm, diện mạo khôi ngô tuấn tú, trong một nhà hàng cao cấp thế này mà anh không hề tỏ ra lúng túng, sự điềm tĩnh toát ra từ đôi mắt không hề là giả.
Cầm Uyển chợt nhớ ra, Tần Vũ Xuyên và Tống Ngân Tuyết luôn nói Tống Noãn có qua lại với cậu ấm nhà họ An, dường như giao tình không hề cạn.
Bà ấy đã từng tiếp xúc với bà An, người đàn ông trước mặt tuyệt đối không phải An Tư Trạch.
Chẳng lẽ Tống Noãn còn quen biết với cậu ấm của ba gia tộc lớn còn lại trong Tứ đại gia tộc sao?
Chỉ trong chớp mắt, Cầm Uyển đã đoán già đoán non về thân phận của Lộ Tử Dương, nhưng ngoài mặt không hề để lộ ra chút nào.
Bà ấy nở một nụ cười nhã nhặn và đúng mực, hỏi Tống Noãn: "Đây là?"
Trước khi đến, Tống Noãn đã bàn bạc với Lộ Tử Dương về vấn đề thân phận của anh, hai người nhất trí cho rằng giả làm vệ sĩ là ổn thỏa nhất.
Tống Noãn tự tin mở lời: "Mẹ ạ, anh ấy là..." vệ sĩ của con.
Lời chưa dứt, Lộ Tử Dương đã cắt ngang: "Tôi là luật sư của cô Tống, Lộ Tử Dương."
Tống Noãn: "?"
Cô quay sang, kinh ngạc nhìn Lộ Tử Dương.
Lộ Tử Dương ngồi xuống bên cạnh Tống Noãn.
Cầm Uyển nhìn hai người, sắc mặt không đổi: "Tôi có nghe Vũ Xuyên nhắc về cậu."
"Ồ?" Lộ Tử Dương nhướng mày: "Cậu Tần còn nhắc đến tôi với bà sao? Anh ta nói gì về tôi? Nói tôi là đối tượng ngoại tình của Tống Noãn, hay nói tôi nửa đêm đến bệnh viện suýt chút nữa ép cô người yêu bé nhỏ của anh ta sảy thai?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
