Phía bên kia.
Thấy Lộ Tử Dương gọi điện xong, Tống Noãn bưng cơm canh lên bàn.
"An Tư Trạch gặp chuyện gì sao?"
Lúc anh gọi điện không hề cố ý tránh đi, Tống Noãn loáng thoáng nghe thấy vài câu, dường như còn nhắc đến Tần Vũ Xuyên.
Giọng Lộ Tử Dương đầy vẻ ghen tuông: "Sao em lại quan tâm cậu ta thế?"
Tống Noãn thắc mắc: "Anh ta là bạn thân của anh, tôi quan tâm anh ta chẳng phải rất bình thường sao?"
"Không bình thường chút nào." Lộ Tử Dương ghé sát vào cô, đặt cằm lên hõm vai cô: "Quanh cậu ta không thiếu phụ nữ, không cần em quan tâm đâu, em chỉ cần quan tâm tôi là được rồi."
Tống Noãn cảm thán: "Cậu ấm của gia tộc lớn quả nhiên không thiếu phụ nữ."
Lộ Tử Dương nhíu mày, điều quan trọng có phải cái này đâu?
Vả lại lời này của Tống Noãn nghe đầy ẩn ý.
"Cũng có ngoại lệ mà, không phải cậu ấm nào cũng ăn chơi trác táng như cậu ta đâu."
Tống Noãn như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, cười xòa cho qua, không để tâm.
Ngược lại Lộ Tử Dương lại cuống quýt: "Tôi nói thật mà."
"Anh cuống cái gì?" Tống Noãn gắp cho anh miếng thịt: "Sao nào, quanh anh còn có cậu ấm của gia tộc lớn khác à? Hay chính là anh? Nếu anh là cậu ấm của gia tộc lớn thì nói sớm đi, để tôi sớm được hưởng phúc."
Động tác của Lộ Tử Dương hơi khựng lại, ngay khoảnh khắc Tống Noãn cúi đầu, đáy mắt anh thoáng qua sự đấu tranh.
Suốt hai năm qua, anh gần như đã quen với thân phận Lộ Tử Dương này.
Nhưng anh cũng biết rằng nếu cứ tiếp tục lừa dối thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, anh vẫn luôn chờ đợi một thời điểm thích hợp để thú nhận, vốn dĩ định đợi đến khi Tống Noãn ly hôn.
Nhưng bây giờ...
Anh mím môi: "Tống Noãn."
"Hửm?"
"Thật ra tôi..." Lộ Tử Dương ngập ngừng, không biết nên mở lời thế nào.
Thấy anh cứ ấp a ấp úng, lại nghĩ đến cuộc đối thoại của hai người, Tống Noãn nhìn anh đầy vẻ trêu chọc: "Đừng có bảo với tôi, anh thực sự là cậu ấm của gia tộc kín tiếng nào đó đấy nhé?"
Vẻ mặt Lộ Tử Dương vô cùng nghiêm túc, lại cũng đầy vẻ đắn đo.
Không gian yên tĩnh trong thoáng chốc.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu Tống Noãn lướt qua rất nhiều hình ảnh An Tư Trạch và Lộ Tử Dương trò chuyện với nhau.
Cô dần thu lại nụ cười, giọng nói trở nên lạnh lùng.
"Lộ Tử Dương, anh lại lừa dối tôi chuyện gì sao?"
Lộ Tử Dương không dám nhìn cô, ý định thú nhận vừa mới nhen nhóm đã bị một câu chất vấn của cô đánh tan tác.
Anh lầm bầm biện minh: "Tôi không có."
Tống Noãn không dám nói mình hiểu hết về Lộ Tử Dương, nhưng mối quan hệ "bạn giường" ổn định suốt hai năm đã khiến cô gần như nắm thóp được phong cách, lời nói cử chỉ của anh.
Không dám nhìn thẳng vào cô, chắc chắn là trong lòng có quỷ.
Cô "cạch" một tiếng đặt đôi đũa xuống: "Lộ Tử Dương, anh và An Tư Trạch có phải đang hợp sức lừa tôi không?"
Lộ Tử Dương căng thẳng vô thức ngồi ngay ngắn lại.
Tống Noãn tức đến bật cười: "Quá trình hai người quen nhau mà An Tư Trạch kể với tôi, là do hai người cùng bịa ra đúng không?"
"Cái này thì không, cái đó là thật."
Tống Noãn chẳng thấy vui chút nào, cô đã đọc ra được ý tứ ẩn sau câu nói đó.
Hai người này thực sự có chuyện lừa cô!
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Người đến là A Hiên, anh ta mặc bộ đồ đua xe, khẽ gật đầu với Tống Noãn rồi bước vào nhà.
"Tần Vũ Xuyên phái rất nhiều người vây quanh khu chung cư này, có cả thám tử tư nữa, chắc là định nắm thóp hai người đấy."
Tống Noãn nghiến răng: "Cái thằng chó Tần Vũ Xuyên thối tha này!"
Hóa ra lời Tần Vũ Xuyên nói hôm nay về việc nắm giữ bằng chứng ngoại tình của cô chỉ là đe dọa suông.
Cũng may cô không mắc bẫy.
Ru rú trong nhà suốt ba ngày, cuối cùng A Hiên cũng mang về tin tốt.
"Người của Tần Vũ Xuyên rút đi rồi ạ."
Lộ Tử Dương nhìn Tống Noãn: "Em có dự định gì không?"
Tống Noãn vẫn luôn chờ đợi câu hỏi này của Lộ Tử Dương.
Cô đã sớm có kế hoạch, chỉ là không có nhân lực để điều động, mà cũng không tiện trực tiếp mở lời.
"Tống Ngân Tuyết vẫn còn ở bệnh viện, Tần Vũ Xuyên nhất định sẽ đến thăm cô ta, A Hiên, anh giúp tôi chụp vài tấm ảnh, quay video, càng thân mật càng tốt." Tống Noãn nói.
A Hiên vâng một tiếng rồi lẳng lặng rời đi.
Sau khi anh ta đi khỏi, Tống Noãn ôm máy tính liên tục gõ bàn phím.
Lộ Tử Dương ghé lại xem, thấy cô đang viết bản tuyên bố đính chính.
"Tôi và anh Tần Vũ Xuyên tình cảm vẫn ổn định..."
Mới đọc vài chữ đầu, mặt Lộ Tử Dương đã xụ xuống, anh giật lấy máy tính, lạnh mặt điên cuồng nhấn phím Delete, xóa sạch bách nội dung văn bản.
"Anh làm cái gì vậy!" Tống Noãn định giật lại máy tính.
Vừa đưa tay ra, cổ tay đã bị Lộ Tử Dương nắm chặt, anh dùng sức đẩy một cái, ép Tống Noãn xuống dưới thân.
Tống Noãn không thể nhúc nhích.
"Lộ Tử Dương, anh phát điên cái gì thế?" Tống Noãn rất giận, cô không thích bị làm phiền khi đang làm việc.
Lộ Tử Dương cúi đầu, dùng nụ hôn để trả lời cô.
Giây trước còn đang bình thường, giây sau đã như bị mãnh thú nhập vào, anh thô bạo và ngang ngược cướp bóc trong khoang miệng Tống Noãn, chiếm đóng lãnh địa của cô.
Tống Noãn bị hôn đến mức khó thở.
Mặt cô đỏ bừng, đầu óc choáng váng, ngay lúc cô sắp nghẹt thở thì Lộ Tử Dương mới luyến tiếc rời môi.
Tống Noãn hít một hơi thật sâu: "Anh…"
Lộ Tử Dương ôm cô vào lòng, dáng người cô nhỏ bé nằm gọn trong vòng tay anh, anh siết chặt vòng tay như sợ người trong lòng sẽ biến mất vậy.
Giọng anh lạnh lùng, mang theo sự cứng rắn không cho phép khước từ: "Tống Noãn, tôi đợi em ba tháng, sau khi em ly hôn, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn."
"Tự nhiên anh sao thế, uống nhầm thuốc à?" Tống Noãn dùng khuỷu tay huých anh một cái.
Lộ Tử Dương không nói gì.
Vừa rồi khi nhìn thấy dòng chữ đó, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn khiến anh lập tức tỉnh táo lại từ sự ấm áp ngắn ngủi của hai người.
Anh sợ hãi.
Anh cần lời hứa của Tống Noãn.
Chỉ lời hứa thôi cũng chưa đủ, còn cần cả giấy chứng nhận kết hôn, cần tổ chức đám cưới, anh cần sự công nhận của pháp luật, cần sự chúc phúc của người thân bạn bè.
Nhưng Tống Noãn lại đang trốn tránh.
Lộ Tử Dương rũ mi mắt, giọng điệu thanh lãnh mang theo chút khẩn cầu: "Có được không?"
"Tôi..." Tống Noãn lưỡng lự.
Trong vài giây ngắn ngủi, cô cảm nhận được cơ thể người đàn ông phía sau run lên một cái, sau đó anh buông lỏng lực tay, Tống Noãn nhờ đó mới có thể xoay người đối diện với anh.
Lộ Tử Dương cúi đầu nhìn xuống, ánh sáng trong đôi mắt anh đã biến mất.
Trông anh như sắp tan vỡ đến nơi rồi.
Khóe môi Tống Noãn khẽ nhúc nhích: "Đây là cách anh cầu hôn sao? Đúng là kém sang quá rồi đấy."
Lộ Tử Dương ngạc nhiên ngước mắt lên, đôi mắt anh lấp lánh rạng rỡ.
Anh mỉm cười, đặt một nụ hôn nồng thắm lên môi cô.
...
Toàn thân Tống Noãn đau nhức như bị xe lu cán qua vậy.
Bên cạnh đã không còn ai.
Cô chống thắt lưng ngồi dậy, thấy Lộ Tử Dương đang bận rộn trong bếp.
Lại thêm một đêm không ngừng nghỉ, lại dậy sớm nấu cơm.
Đến trâu cũng chẳng dám làm thế.
Mới đầu Tống Noãn chưa phản ứng kịp, mười mấy giây sau, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như gấc.
Cô trừng mắt nhìn Lộ Tử Dương: "Đều tại anh hết, hôm nay thị trường chứng khoán mở cửa, tối qua đáng lẽ tôi phải soạn xong bản tuyên bố để đăng rồi."
"Lỗi của tôi." Chuyện này đúng là lỗi tại anh thật, Lộ Tử Dương không dám cãi lại cô nửa lời.
Anh đưa cho Tống Noãn một chiếc USB: "A Hiên mang tới đấy, bên trong có 10GB ảnh và video."
Tống Noãn ngạc nhiên: "Nhiều thế sao?"
Lộ Tử Dương: "Có một số là do An Tư Trạch tìm được."
"Cậu An sao?" Vẻ mặt Tống Noãn đầy tò mò, cắm USB vào máy tính.
Lộ Tử Dương che màn hình laptop lại, vẻ mặt phức tạp: "Tôi khuyên em nên ăn cơm xong rồi hãy xem."
Anh càng tỏ ra bí ẩn thì Tống Noãn càng tò mò.
Nhưng cô là người biết nghe lời, liền đặt laptop xuống đi ăn sáng, chỉ có điều tâm trí đều dồn hết vào chiếc laptop kia.
"Thứ bên trong bùng nổ lắm sao?" Cô tò mò hỏi
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)