"Lộ Tử Dương, sao anh cũng ở đây?" Tống Noãn vừa mừng vừa sợ.
Vừa rồi cô chỉ nhìn thấy A Hiên thôi.
"Tôi không ở đây thì em bị bắt nạt phải làm sao." Lộ Tử Dương định nở nụ cười nhưng lại chạm vào vết thương nơi khóe môi, đau đến mức cơ mặt co giật.
Tống Noãn xót xa vô cùng: "Chúng ta đến bệnh viện ngay."
"Được."
Lộ Tử Dương cười hi hi, nhấn ga nhưng hướng đi không phải bệnh viện mà là về nhà.
Tần Vũ Xuyên chậm chân một bước, tức đến mức đá mạnh vào dải cây xanh.
Phía bên kia, A Hiên thấy Lộ Tử Dương đã rời đi liền thay đổi sắc mặt, không thèm dây dưa với tài xế nữa mà lái xe bỏ đi.
Tài xế ngơ ngác nói với Tần Vũ Xuyên: "Cậu Tần, chủ xe bảo không cần bồi thường nữa, lái xe đi rồi ạ."
Tần Vũ Xuyên lúc này mới sực nhận ra, đây hoàn toàn là một cái bẫy!
"Đồ ngu!" Anh ta mắng tên tài xế.
…
"Vết thương của anh không đến bệnh viện thật sự không sao chứ?"
Sau khi giúp Lộ Tử Dương bôi thuốc xong, Tống Noãn vẫn không khỏi lo lắng.
Gương mặt điển trai của Lộ Tử Dương lúc này bầm tím khắp nơi, các khớp ngón tay cũng đầy vết xướt.
"Không sao đâu."
Mặc dù anh nói vậy nhưng Tống Noãn vẫn thấy xót: "Tần Vũ Xuyên đúng là khốn nạn, thủ đoạn đê tiện, bỉ ổi vô liêm sỉ, đợi tôi kế thừa TN nhất định sẽ trả thù cho anh!"
Trong lòng Lộ Tử Dương sướng rơn: "Em định trả thù cho tôi thế nào?"
Tống Noãn nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi hỏi ngược lại: "Anh muốn tôi trả thù thế nào?"
"Ly hôn với anh ta, rồi kết hôn với tôi." Vẻ mặt Lộ Tử Dương đầy chân thành: "Ngày cưới, hãy trói anh ta tới đó, bắt anh ta chứng kiến toàn bộ hôn lễ của chúng ta."
Tống Noãn đỏ cả mặt.
Cô khẽ ho một tiếng: "Tôi không có tiền, tạm thời không cho anh được cuộc sống tốt đẹp đâu."
"Tôi có tiền mà." Lộ Tử Dương mặt dày hỏi tới: "Hai năm qua, số tiền em cho tôi, tôi đều gửi tiết kiệm hết. Sau này nếu em muốn kiếm tiền thì tôi lo việc nhà, nếu em không muốn đi làm thì tôi ra ngoài kiếm tiền nuôi em."
Nói thêm vài câu nữa chắc Tống Noãn không kìm được mà mơ mộng mất.
Nhưng đã từng trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, cô hiểu rõ rằng nói và làm luôn là hai chuyện khác nhau.
Có thể tràn đầy hy vọng vào tương lai, nhưng đừng đặt quá nhiều hy vọng tương lai lên người đàn ông, xác suất lớn là sẽ thất vọng.
Tống Noãn chuyển chủ đề: "Anh nghỉ ngơi đi, đừng có cử động lung tung, mấy ngày tới tôi sẽ nấu cơm."
"Hay là để tôi làm cho." Lộ Tử Dương không nỡ để cô phải động tay động chân.
Vết thương của anh thực ra không có gì đáng ngại, từ nhỏ đã học Muay Thái và đối kháng, vết thương nào mà chẳng nặng hơn lần này, giả vờ yếu đuối chỉ là để chiếm lấy sự thương cảm của Tống Noãn mà thôi.
Tống Noãn nhất quyết bắt anh nghỉ ngơi, Lộ Tử Dương đành ngoan ngoãn nằm xuống.
Vừa thấy Tống Noãn đi khỏi, anh lập tức ngồi bật dậy vớ lấy điện thoại.
Đúng lúc A Hiên gọi tới: "Sếp chuyện ở đây xử lý xong rồi ạ. Tần Vũ Xuyên không đến công ty mà quay đầu đi thẳng tới tập đoàn A."
Lộ Tử Dương hỏi: "Lễ tân cho anh ta vào sao?"
"Vâng."
Lộ Tử Dương: "Tiếp tục theo dõi."
Cúp điện thoại, Lộ Tử Dương nhìn ra ngoài cửa sổ trầm ngâm suy nghĩ.
Tần Vũ Xuyên đến tập đoàn A chẳng qua là tìm An Tư Trạch.
An Tư Trạch thường xuyên ra mặt giúp Tống Noãn thực ra không phải chuyện gì to tát, nhưng ngặt nỗi hôm nay Tống Noãn bị đưa lên mạng, lỡ như để ông cụ nhà họ An thấy An Tư Trạch đang giúp đỡ một người phụ nữ "ngoại tình", An Tư Trạch sẽ gặp rắc rối to.
Suy nghĩ một lát, Lộ Tử Dương quyết định thông báo cho người anh em một tiếng.
Anh vừa mở khung chát Zalo của An Tư Trạch ra thì đối phương đã gửi một tin nhắn thoại qua.
"Trần, tôi gặp chuyện lớn rồi!"
Lộ Tử Dương nhắn lại: "Cậu thì có chuyện lớn gì được?"
Giây tiếp theo, An Tư Trạch trực tiếp gọi thoại qua.
Lộ Tử Dương bắt máy ngay lập tức.
"Sơ suất quá, cái thằng ranh Tần Vũ Xuyên đó lại dám tìm đến tận tập đoàn, đúng lúc đụng phải ông nội tôi, giờ tôi đang lâm nguy rồi. Trần, tôi đã giúp bảo bối của cậu bao nhiêu việc, lần này cậu phải giúp tôi đấy!"
An Tư Trạch lải nhải một tràng dài, tốc độ nói nhanh như thể chỉ còn hơi thở cuối cùng, nói xong là "thăng" luôn vậy.
Lộ Tử Dương không ngờ chuyện mình lo lắng lại xảy ra nhanh đến thế: "Thằng đó nói gì với ông cụ An?"
"Không biết nữa, ông nội gọi điện bảo tôi cút ngay đến tập đoàn." An Tư Trạch thở dài, giọng điệu đầy oán trách: "Giờ tôi đang trên đường đến văn phòng của ông nội đây."
Lộ Tử Dương: "Được rồi, lát nữa đưa điện thoại cho ông cụ An, để tôi giải thích hộ cậu."
An Tư Trạch mừng rỡ, có Lộ Tử Dương ra mặt, anh ta nhìn cánh cửa trước mắt, tâm trạng bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
"Trần, đúng là anh em tốt."
Đẩy cửa bước vào, ông cụ An đang ngồi sau bàn làm việc, vốn đang hiền từ nhưng vừa ngước lên thấy An Tư Trạch là đôi mắt gần như muốn phun lửa.
Ông cụ An vớ lấy con dấu.
"Dừng tay!" An Tư Trạch hét lớn, vẻ mặt đầy cảnh giác lao tới đặt điện thoại xuống rồi chạy biến ra cửa.
Ông cụ An nhìn xuống màn hình điện thoại.
"Lần này Cảnh Trần cũng không cứu nổi cháu đâu!" Ông cụ An đầy sát khí.
An Tư Trạch bổ sung: "Trần sẽ giải thích cho cháu, lần này thực sự không phải lỗi của cháu, oan quá mà."
Thấy An Tư Trạch còn đang ngụy biện, ông cụ An tức giận đập bàn: "Thằng ranh này..."
Lộ Tử Dương khẽ thở dài, cất tiếng cắt ngang: "Ông nội An."
"Cảnh Trần, cháu không cần nói giúp nó, thằng ranh này bình thường quậy phá ông đều nhắm một mắt mở một mắt, không ngờ lần này lại không biết xấu hổ đến mức ngay cả phụ nữ đã có chồng cũng không tha!"
Nghe thấy câu này, Lộ Tử Dương im lặng một hồi lâu.
Anh hỏi: "Ông đang nói đến... vợ của Tần Vũ Xuyên?"
Ông cụ An thầm nghĩ, quả nhiên Lệ Cảnh Trần cũng biết chuyện, còn đang hùa vào giúp An Tư Trạch giấu mình.
Ông cụ An hừ lạnh: "Chứ còn ai nữa, người ta hôm nay đã tìm đến tận cửa rồi, cái mặt già này của ông bị thằng ranh này làm cho muối mặt hết rồi!"
Ngoài cửa, An Tư Trạch chửi thề một tiếng.
Anh ta định quay đi tìm Tần Vũ Xuyên tính sổ thì bị trợ lý của ông cụ An ngăn lại.
Tên trợ lý nở một nụ cười như thể mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát: "Cậu An, anh có lời gì muốn nói với cậu Tần thì cứ bảo tôi, tôi sẽ chuyển lời giúp ạ."
An Tư Trạch: "..."
Bên trong văn phòng.
Lộ Tử Dương thú nhận với ông cụ An: "Là cháu thích cô ấy, Tần Vũ Xuyên đang ép cô ấy ly hôn. Chuyện này rất phức tạp, cháu muốn giúp cô ấy nhưng cháu đang dùng danh tính giả nên mới nhờ Tư Trạch giúp đỡ."
Ông cụ An chưa bao giờ nghĩ sự thật lại là như vậy.
Thằng ranh nhà họ Lệ lại đi thích vợ của người khác sao?
Khóe miệng ông cụ giật giật, thầm cảm thán giới trẻ bây giờ chơi bạo thật, lại cũng xót cho Lệ Cảnh Trần, lo lắng tấm chân tình của anh cuối cùng sẽ xôi hỏng bỏng không.
Cái ngưỡng cửa nhà họ Lệ đâu có dễ bước vào.
"Nếu hiểu lầm đã được hóa giải thì nói gì cũng không còn quan trọng nữa."
Ông cụ An đã không muốn nói, Lộ Tử Dương cũng không có lý do gì để truy hỏi thêm.
Cúp điện thoại, ông cụ An trầm giọng quát về phía cửa: "Bảo An Tư Trạch cút vào đây!"
Ngoài cửa chỉ có mình An Tư Trạch.
Anh ta lấm lét bước vào.
Ông cụ liếc hắn một cái: "Bản lĩnh thì không có, mà lại dám chạy đến tận cuộc họp công ty người ta gây chuyện, bao giờ cháu mới đổ hết nước trong não mình đi được hả?"
Nghe vậy, An Tư Trạch biết ông nội đã nguôi giận.
Anh ta nịnh nọt vài câu, thề thốt hứa hẹn sẽ không có lần sau, làm xong các thủ tục cần thiết liền cầm điện thoại chuồn lẹ.
Sau đó, anh ta quay đầu đi về phía phòng tiếp khách.
Tần Vũ Xuyên đang định rời đi.
Chợt, An Tư Trạch nhớ ra điều gì, nụ cười càng đậm hơn: "Tôi lại có hứng thú với Tống Ngân Tuyết cơ, cái trò làm người tình cho người khác này, cô ta cũng đâu phải lần đầu làm."
Tần Vũ Xuyên lạnh mặt: "Cậu An, chú ý cách dùng từ!"
"Không tin sao?" An Tư Trạch huýt sáo, ánh mắt đầy vẻ chế giễu: "Hôm nay anh tặng tôi một món quà lớn, hôm nào tôi cũng phải đáp lễ anh mới được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)