"Hôn nhân có hiệu lực thì đứa con hoang kia từ đâu ra?" Tống Noãn lạnh lùng mỉa mai.
Sắc mặt Tần Vũ Xuyên thay đổi liên tục: "Được, cô đừng hối hận."
Tống Noãn nheo mắt.
Tần Vũ Xuyên lạnh lùng nhìn Lộ Tử Dương, ra dấu cho đám vệ sĩ ra tay, nhưng Lộ Tử Dương chỉ bằng một cú đấm đã hạ gục đối phương.
"Người anh thuê chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?" Lộ Tử Dương xoay cổ tay, nụ cười ngạo nghễ: "Nếu không muốn đắc tội nhà họ An thì mau cút đi."
Tần Vũ Xuyên chẳng hề để lời đe dọa vào tai: "An Tư Trạch? Dù anh ta có giao tình với Tống Noãn thì lẽ nào lại vì người tình của cô ta mà đến gây hấn với nhà họ Tần hả?"
Tống Noãn: "..."
Cô thầm nghĩ, Lộ Tử Dương mới là người có giao tình với An Tư Trạch.
"Tất cả xông lên hết cho tôi, để lại cho thằng đó một hơi tàn là được." Tần Vũ Xuyên ra lệnh.
Sắc mặt Tống Noãn thay đổi: "Tần Vũ Xuyên, anh dám động đến anh ấy xem!"
Anh ta cười lạnh, lôi Tống Noãn sang một bên.
Hơn hai mươi người vây đánh Lộ Tử Dương, anh đối phó cũng có phần kiệt sức, thoáng thấy Tống Noãn bị lôi đi, anh lộ sơ hở vì lo cho cô, không chú ý nên bụng hứng trọn hai cú đấm.
Anh cau mày, nuốt ngược cơn đau vào trong.
"Lộ Tử Dương!"
Tống Noãn lo phát khóc, mắng chửi Tần Vũ Xuyên: "Tần Vũ Xuyên, thằng chó, có gì thì cứ nhắm vào tôi đây này!"
Tần Vũ Xuyên lạnh lùng nhìn cảnh này: "Xót rồi sao? Vẫn còn sớm lắm."
Lộ Tử Dương nhổ ra một ngụm máu, trên người chi chít vết thương.
Tống Noãn liều mạng đá Tần Vũ Xuyên: "Anh buông tôi ra, Tần Vũ Xuyên, đồ khốn nạn! Tha cho anh ấy đi, anh muốn gì tôi cũng đồng ý hết!"
Tần Vũ Xuyên nói: "Bây giờ đi ký thỏa thuận ly hôn với tôi."
"Được, anh bảo người của anh dừng tay đi!"
"Dừng lại hết đi." Tần Vũ Xuyên ra lệnh.
Đám vệ sĩ đồng loạt dừng tay, Lộ Tử Dương tựa vào tường, lau đi vết máu nơi khóe môi.
Tống Noãn lao tới nhưng chưa kịp chạm vào anh đã bị Tần Vũ Xuyên giật ngược lại: "Con đĩ, vội cái gì?"
Tống Noãn chẳng nói nên lời, nước mắt tuôn rơi nhìn Lộ Tử Dương.
"Đừng khóc." Lộ Tử Dương khàn giọng an ủi.
Tống Noãn cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc.
Tần Vũ Xuyên ném Tống Noãn cho vệ sĩ, bước đến trước mặt Lộ Tử Dương, nắm chặt tay giáng một cú cực mạnh vào mặt anh.
"Khụ." Lộ Tử Dương tỏ vẻ đau đớn.
"Tần Vũ Xuyên!" Tống Noãn hét lớn: “Anh mà đụng vào anh ấy một nữa, tôi bảo đảm ngày mai đứa trẻ trong bụng Tống Ngân Tuyết sẽ không có cơ hội chào đời!"
Tần Vũ Xuyên rút tay lại, nhưng cảm xúc trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.
Giống như một con mãnh thú, gần như muốn nuốt chửng lý trí của anh ta, khiến anh ta chỉ muốn đánh chết Lộ Tử Dương.
Anh ta biết, đấy là sự ghen tuông.
Xoay người, anh ta bế thốc Tống Noãn lên ném vào trong xe.
"Lái xe, đến tập đoàn T."
Đám vệ sĩ cũng rời đi theo.
Nhìn chiếc xe đi xa dần, Lộ Tử Dương chửi thề một tiếng.
Chẳng màng tới vết thương trên người, anh vừa lái xe đuổi theo vừa gọi điện cho A Hiên.
"Ông chủ, có chuyện gì vậy ạ?"
"Biển số xe 29A-5050 lập tức dẫn người chặn xe đó lại cho tôi!"
Trong xe, cả người Tống Noãn run rẩy.
Tần Vũ Xuyên ném cho cô một chiếc chăn: "Sau khi ra đi tay trắng, hãy tổ chức một buổi họp báo giải thích chuyện trên các trang mạng hôm nay. Bản thảo tôi đã cho người soạn xong rồi, cô cứ đọc theo đó là được."
Tống Noãn hất chiếc chăn ra, dẫm dưới chân.
Cô run rẩy không phải vì lạnh mà vì hận, hận bản thân vô dụng, mặc người ta xâu xé, còn hại Lộ Tử Dương phải gánh chịu tai họa vô cớ này.
Tần Vũ Xuyên thu hết hành động của cô vào mắt, lộ vẻ mỉa mai.
"Trước đây tôi tặng cô thứ gì cô cũng coi như báu vật, chỉ hận không thể cất vào tủ kính ngắm nhìn ngày đêm, giờ có người đàn ông khác rồi thì lại không thèm nhìn đến đồ của tôi nữa sao."
Tống Noãn nhắm mắt, lau đi nước mắt.
Đến khi mở lời, giọng nói đã khôi phục vẻ bình thản: "Đưa thông cáo báo chí đây tôi xem."
Tần Vũ Xuyên lấy tài liệu từ trong cặp ra đưa cho cô.
Tống Noãn lật xem một lượt, nội dung không nhiều, thậm chí có thể gọi là ngắn gọn, nhưng không có một câu thừa thãi, từ ngữ chừng mực, nhìn qua thì như giữ lại thể diện cho hai nhà Tần - Tống, nhưng câu chữ lại không chịu nổi sự soi xét kỹ lưỡng.
Sở dĩ gọi là thể diện là vì mọi tội lỗi đều đổ hết lên đầu Tống Noãn.
"Kết hôn với anh Tần là một sự tình cờ, chúng tôi là thanh mai trúc mã nhưng tình cảm chỉ dừng lại ở mức bạn bè."
"Ngân Tuyết là em gái tôi, cô ấy và anh Tần tình đầu ý hợp, trải qua bao năm cuối cùng cũng đến được với nhau, tôi là chị gái cũng cảm thấy mừng cho em gái."
Đại loại là như vậy.
Tống Noãn muốn cười, và cô đã thực sự bật cười thành tiếng.
"Muốn tôi gánh tội thì ít nhất cũng phải cho chút lợi ích chứ, còn bắt tôi ra đi tay trắng, Tần Vũ Xuyên, con người không nên quá tham lam như vậy."
Tần Vũ Xuyên đáp: "Cô không có sự lựa chọn."
"Bây giờ tôi đúng là không có sự lựa chọn, nhưng sau này thì sao?"
Một tiếng xoẹt vang lên thật giòn giã, chính là Tống Noãn xé nát bản thông cáo báo chí.
Cô hạ cửa kính xe xuống, tung nắm giấy vụn ra ngoài: "Giao tình giữa tôi và An Tư Trạch sâu đậm hơn anh tưởng nhiều, thỏa thuận tôi có thể ký, họp báo tôi cũng có thể mở, nhưng sau đó, kẻ thù của anh và Tống Ngân Tuyết sẽ không phải là tôi, mà là tôi và An Tư Trạch."
Tần Vũ Xuyên mím môi, cân nhắc xem lời nói này của cô có bao nhiêu phần đáng tin.
An Tư Trạch thực sự sẽ ra mặt cho Tống Noãn sao? Anh ta không tin lắm.
Nhưng từ đồn cảnh sát, bệnh viện đến buổi họp ban lãnh đạo TN hôm nay, An Tư Trạch đều ra mặt giúp Tống Noãn giải quyết ổn thỏa.
Hồi lâu sau, Tần Vũ Xuyên nói: "Tôi có thể nhượng bộ."
Tống Noãn ra đòn phủ đầu: "Họp báo có thể mở, hồi môn và tài khoản Thụy Sĩ của tôi anh phải trả lại hết. Ngoài ra, ba tháng sau tôi kế thừa Tống thị mới được ly hôn."
"Đừng quên, người tình của cô đang nằm trong tay tôi."
"..."
Tống Noãn nghiến chặt răng.
Đúng lúc này, một tiếng "rầm" cực lớn vang lên, cơ thể cả hai đều theo quán tính hất mạnh về phía trước.
Tần Vũ Xuyên vội vàng ổn định thân hình, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tài xế hốt hoảng: "Cậu Tần, chúng ta bị đâm xe rồi ạ."
Tần Vũ Xuyên nhíu mày: "Xuống xem thế nào."
Tài xế xuống xe kiểm tra tình hình, không biết đã nói gì với chủ xe bên kia mà hai người xảy ra cãi vã.
Tần Vũ Xuyên liếc nhìn Tống Noãn: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có chạy lung tung."
Tống Noãn không thèm đáp lại, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.
Cô đã nhìn thấy người quen trong đám đông.
Tần Vũ Xuyên xuống xe, tài xế thấy anh ta liền giải thích tình hình rồi kết luận: "Cậu Tần, chủ xe này bắt chúng ta bồi thường 300 triệu."
"Chút chuyện nhỏ này mà cũng đáng để cậu lãng phí thời gian cãi nhau sao?" Tần Vũ Xuyên bất mãn: "Gọi bảo hiểm đi, cậu ở lại xử lý."
Anh ta lấy điện thoại định gọi cho trợ lý bảo điều xe đến đón.
Ngay khoảnh khắc xoay người, anh ta thấy Tống Noãn lẻn ra khỏi xe.
Tần Vũ Xuyên biến sắc: "Tống Noãn!"
Nghe tiếng gọi, Tống Noãn chẳng thèm đóng cửa xe, dốc hết sức bình sinh chạy thục mạng về phía trước.
Khi chạy ngang qua một chiếc xe mui trần, một bàn tay từ trong xe đưa ra, một tay ôm ngang eo nhấc bổng cô vào ghế phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

