Vẻ mặt Tống Noãn phức tạp, mừng vì đầu óc Lộ Tử Dương cũng khá, giúp cô nắm bắt cơ hội móc nối với An Tư Trạch, hai là xót ba trăm triệu cứ thế bị đem đi đầu tư sạch bách, chẳng chừa lại đồng nào.
Hiện giờ trong tay cô chẳng có xu nào.
Nhân lúc Lộ Tử Dương không chú ý, Tống Noãn mở khóa cửa xe, nhanh chóng bước xuống.
Lộ Tử Dương sực nhận ra, vội vàng định đi theo, Tống Noãn ngoảnh lại lườm anh đầy cảnh cáo, cô còn làm động tác cứa cổ.
Lộ Tử Dương đành ngoan ngoãn ngồi im.
Giây tiếp theo, anh nhận được tin nhắn của Tống Noãn.
[Nếu mười phút sau tôi vẫn chưa ra, anh cứ trực tiếp lên tầng 20 tìm tôi, bảo vệ không cho vào thì báo cảnh sát.]
Lộ Tử Dương gửi lại cho cô một cái meme, rồi bắt đầu bật đồng hồ đếm ngược.
Tống Noãn đi thẳng về phía phòng họp.
Suốt dọc đường, nhân viên công ty thấy cô đều không dám chào hỏi, thậm chí còn tránh như tránh tà.
Tống Noãn thầm cười lạnh, cô trực tiếp đá văng cửa phòng họp, cuộc họp dường như đang rơi vào giai đoạn căng thẳng, ai nấy mặt đỏ tía tai, có vẻ như vừa trải qua một trận cãi vã.
"Tống Noãn!"
Thấy cô, Tống Chí Nhân thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, sau đó đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt cô: "Mày còn dám đến công ty à? Nhìn xem mày đã làm ra chuyện tốt đẹp gì!"
Trên màn hình trình chiếu của phòng họp đang hiển thị những bức ảnh chụp màn hình.
"Chuyện tốt đẹp gì cơ? Cư dân mạng có câu nào nói sai sao?"
Tống Noãn khoanh tay, đứng ở vị trí đối diện với ông ta, ngăn cách giữa hai người là chiếc bàn dài.
Cô nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua những người có mặt, giọng nói bình thản nhưng không cho phép ai phản bác: "Sau ngày hôm nay, giá cổ phiếu của TN chắc chắn sẽ sụt giảm, đạo đức Tống Chí Nhân và Tống Ngân Tuyết suy đồi, vả lại đều không phải là nhân tài kinh doanh. Tôi đến đây hôm nay là để nói với các vị cổ đông, nếu các vị muốn tiếp tục kiếm tiền, thì trong cuộc họp cổ đông ba tháng tới, hy vọng các vị sẽ bỏ phiếu cho tôi."
Tống Chí Nhân đã nghĩ ra hàng nghìn lý do cho sự xuất hiện của Tống Noãn, duy chỉ có việc cô đến để công khai đoạt quyền là ông ta chưa từng nghĩ tới.
Ba tháng không phải là dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn.
Dù có Tần Vũ Xuyên giúp đỡ nhưng Tống Chí Nhân vẫn không yên tâm, gần đây ông ta liên tục thu mua cổ phần chính là để đề phòng Tần Vũ Xuyên thất bại, không ép được Tống Noãn ly hôn, thì ông ta vẫn có thể dùng cổ phần để áp đảo cô.
"Hội đồng quản trị không đến lượt mày lên tiếng!"
Tống Chí Nhân phất tay ra hiệu cho bảo vệ lôi cô đi.
Tống Noãn nói: "Bố, đừng tốn công nữa, nói xong tôi sẽ tự đi."
Lúc này, một vị cổ đông lên tiếng: "Tống Noãn, cô còn trẻ, kinh nghiệm cũng chưa đủ, TN đã lấy được dự án hợp tác với tập đoàn T thời hạn hai mươi năm rồi."
Hai nhà Tần, Tống tuy cùng là tầng lớp trung lưu ở Lương Thành, nhưng trong trung lưu cũng phân ra kẻ đứng đầu người đứng cuối.
Nhà họ Tống chính là gia đình đứng bét bảng.
"Chỉ là một tập đoàn T thôi mà." Tống Noãn mỉa mai.
Vị cổ đông nhíu mày, không hài lòng với thái độ của cô: "Người trẻ tuổi đừng có nói khoác, Tống Noãn, cô có thể mang lại lợi ích gì cho TN?"
"Hợp tác với tập đoàn A, đã đủ chưa?"
Mọi người phá lên cười.
"Con bé này, trước khi nói khoác thì phải tự xem lại tư cách của mình đã."
Giây tiếp theo, một giọng nói đầy ý cười truyền đến: "Vậy tôi đứng ở đây, có được tính là có tư cách không?"
Ở cửa, một người đàn ông đang lười biếng tựa vào khung cửa, khí chất lại vô cùng xuất chúng.
"Cậu là... cậu An?" Có người hỏi với vẻ không chắc chắn.
Tống Noãn ngoảnh lại, thấy An Tư Trạch, cô nhếch môi mỉm cười với anh ta.
An Tư Trạch thong dong đi đến bên cạnh cô, dưới sự chứng kiến của bao người, anh ta khoác vai Tống Noãn đầy thân thiết, trong mắt người ngoài thì bảo là thân mật khăng khít cũng không quá lời.
Tống Chí Nhân trợn trừng mắt, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Giữa cơn chấn động, có người hỏi vào trọng tâm: "Tống Noãn, cô đã bàn bạc xong việc hợp tác với cậu An rồi sao?"
Trong số những người có mặt, không ít kẻ là cáo già trên thương trường, sự xuất hiện của An Tư Trạch dù khiến họ ngạc nhiên, nhưng nếu không đưa ra được thứ gì thực chất mà chỉ lộ mặt ra thôi thì còn lâu mới thuyết phục được họ ủng hộ Tống Noãn.
"Tôi ấy à, hiện tại đang có một dự án nhỏ hợp tác với Tống Noãn." An Tư Trạch nói thật lòng.
"Dự án gì?" Tống Chí Nhân truy hỏi.
"Đó là sự hợp tác cá nhân giữa tôi và cậu An, không liên quan gì đến công ty." Tống Noãn dùng vài câu đã cắt đứt ý định dò hỏi của Tống Chí Nhân: "Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi, ba tháng còn lại, các vị cứ cân nhắc cho kỹ."
Nói xong, hai người cùng nhau rời đi.
Mọi người nhìn nhau không nói gì, ngoài mặt tỏ ra hòa khí nhưng trong lòng đều đã có những tính toán riêng.
Tống Chí Nhân càng nghĩ càng thấy không yên tâm, liền gửi một tin nhắn Zalo cho Tần Vũ Xuyên.
Bước vào thang máy, Tống Noãn vô cùng cảm kích: "Cảm ơn cậu An."
An Tư Trạch xua tay: "Đừng khách sáo thế, cứ gọi tôi là Tư Trạch là được."
Sau khi lấy chồng, Tống Noãn rất hiếm khi đến TN, nhưng thỉnh thoảng có ghé qua thì thái độ của nhân viên đối với cô vẫn rất tốt, không bao giờ bất thường như ngày hôm nay.
Tống Noãn lập tức đoán ra ngay, ban lãnh đạo của TN đã để rò rỉ một vài tin đồn không hay về cô.
Ví dụ như cô muốn đoạt quyền? Hay là cô muốn bán tháo TN chẳng hạn?
Còn cụ thể là gì thì cô không rõ.
Để tạo dựng thế đứng vững chắc trong hội đồng quản trị, Tống Noãn đã nhắn tin cho Lộ Tử Dương, hỏi anh xem có thể mời An Tư Trạch đến một chuyến không.
Tống Noãn thầm mừng vì mình đã biết lo xa.
An Tư Trạch đi về phía hầm xe, còn Tống Noãn thì ra khỏi thang máy ở tầng một, Lộ Tử Dương đang đợi cô ở quán cà phê dưới lầu.
Lộ Tử Dương ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, trên bàn đặt một ly Americano và miếng bánh ngọt nhỏ, cả hai đều chưa đụng tới, anh chống cằm, đôi mắt đào hoa nhìn vô định ra phía cửa tập đoàn TN.
Tống Noãn vẫy tay gọi anh.
Cô liền thấy Lộ Tử Dương mỉm cười, đi về phía cô.
Đột nhiên, từ đằng xa truyền đến giọng nói cục súc của Tần Vũ Xuyên: "Tống Noãn, cô quả nhiên vẫn dắt theo thằng này."
Nghe thấy giọng anh ta, cơ thể Tống Noãn như phản xạ có điều kiện run bắn lên.
Vừa ngoảnh lại, Tần Vũ Xuyên đã dẫn theo một đám vệ sĩ cao to lực lưỡng sải bước đi tới, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước.
Sắc mặt Lộ Tử Dương đứng bên kia đường đã trầm xuống.
Chẳng màng tới đèn đỏ vẫn đang sáng, sải bước chạy đến trước mặt Tống Noãn.
Tống Noãn hét về phía anh: "Chạy đi!"
Ngay khi lời vừa dứt, đám vệ sĩ đen kịt đã vây kín lấy họ.
Gương mặt Tần Vũ Xuyên u ám, hết lần này đến lần khác thấy Tống Noãn ở bên Lộ Tử Dương, sự nhẫn nại của anh ta đã chạm tới giới hạn cuối cùng rồi.
Anh ta thậm chí không kìm được mà nghĩ rằng, thà bên cạnh Tống Noãn mỗi ngày là một người đàn ông khác nhau, còn hơn là ngày nào cũng chỉ có mỗi thằng này.
Như vậy thì cô chỉ là đang thuê trai chọc giận anh ta, và ít nhất anh ta cũng không thấy tức giận đến thế.
Tần Vũ Xuyên liếc nhìn Lộ Tử Dương, ra lệnh cho vệ sĩ: "Dẫn thằng đó vào con hẻm kia."
Cái tát ở đồn cảnh sát ngày hôm đó, anh ta vẫn chưa đòi lại được.
"Tần Vũ Xuyên, anh định làm gì!" Tống Noãn che chắn cho Lộ Tử Dương ở phía sau.
Đứng giữa một đám đàn ông cao mét tám mấy, chiều cao mét bảy của Tống Noãn rõ ràng là không thấm tháp gì, nhưng cô thắng ở khí thế hừng hực.
Lộ Tử Dương rũ mắt nhìn cô, khóe môi không nhịn được mà hơi cong lên.
Người thì vui, kẻ thì sầu.
Tần Vũ Xuyên nghiến răng như muốn nát vụn : "Tống Noãn, tôi nhắc cho cô nhớ, chúng ta còn chưa ly hôn đâu, cô chắc chắn muốn ở ngay trước mặt tôi che chở cho thằng chó không ra gì này sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

