Sắc mặt Tống Noãn thay đổi.
Nhưng tay bị Lộ Tử Dương giữ chặt, kéo lại bên cạnh.
Cô lạnh lùng nói: "Anh làm gì vậy!"
Giọng anh trầm xuống: "Đừng sợ, hãy tin tôi."
Không sợ mới là lạ đấy!
Cô chưa bao giờ cảm thấy mình có lỗi với nhà họ Tần, hay có lỗi với Tần Vũ Xuyên!
Cô cũng chẳng thèm bận tâm đến suy nghĩ của anh ta.
Nhưng còn quyền thừa kế thì sao.
Thứ duy nhất cô quan tâm chính là quyền thừa kế.
Trong lúc tâm trí cô còn đang rối bời, Tần Vũ Xuyên với bộ dạng đầy máu bước đến trước mặt cô, ánh mắt tràn ngập sự thù hằn, khinh miệt.
"Con đàn bà lăng loàn! Hai năm qua rốt cuộc cô đã ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông rồi? Chuyến này nhảy ra lắm kẻ giúp cô giải vây thế kia, đây là cái sự trong sạch mà cô nói đấy hả? Loại rẻ tiền như cô mà còn muốn lấy danh phận vợ chính thức ra nhục mạ Tuyết Nhi, cô xứng sao?"
Tống Noãn cố nhẫn nhịn không nổi khùng.
Trong lòng cô niệm: Nhường một bước sóng yên biển lặng.
Nếu không Tần Vũ Xuyên phát điên lên nhất quyết đòi ly hôn, khởi kiện với lý do cô ngoại tình, thì cô thậm chí còn không cần ký thỏa thuận ly hôn cũng bị quét ra khỏi nhà ngay.
Tài khoản ở Thụy Sĩ đã bị phong tỏa.
Toàn bộ tài sản cô gửi dưới tên mẹ mình đều đã bị nhà họ Tần và nhà họ Tống phát hiện và khóa tài khoản.
Cuộc chiến giành quyền thừa kế này, cô không thể để thua được nữa.
Ngoài việc nhẫn nhịn ra, cô chẳng còn cách nào khác.
Bàn tay cô nắm lấy tay Lộ Tử Dương càng lúc càng siết chặt hơn.
Thấy cô im lặng không thốt nên lời, không một câu giải thích hay biện minh như thể ngầm thừa nhận, ngọn lửa giận dữ trong lòng Tần Vũ Xuyên bùng lên dữ dội.
Hóa ra đây chính là lý do khiến cô đột ngột nhận lời lúc nãy!
"Nói đi, cô bị câm rồi à? Bị tôi bắt quả tang tại trận nên định giả chết sao? Bản lĩnh của cô chỉ có bấy nhiêu thôi à? Cái dáng vẻ kiêu ngạo lúc ở bệnh viện đâu rồi? Tống Noãn, đồ đàn bà rẻ mạt!"
Thoáng thấy bàn tay hai người đang đan chặt vào nhau, trong đầu Tần Vũ Xuyên hiện lên một loạt những hình ảnh khó coi.
Người vợ mà anh ta tốn bao công sức tiền của rước về, một đầu ngón tay anh ta cũng chưa từng được chạm tới, vậy mà thằng đàn ông chó trước mặt này lại được hưởng thụ suốt hai năm trời, Tống Noãn thậm chí còn cung phụng cho người tình không biết bao nhiêu tiền bạc.
Sợi dây lý trí cuối cùng của anh ta cũng đứt.
"Nói mau! Con đĩ này, cô rốt cuộc đã cắm cho tôi bao nhiêu cái sừng hả?"
Tần Vũ Xuyên giận dữ giơ tay định đánh, nhưng bị Lộ Tử Dương đứng bên cạnh ngăn lại.
Đôi mắt anh ánh lên cơn giận ngút trời, anh vung tay đấm thẳng một cú khiến sống mũi Tần Vũ Xuyên vỡ nát!
An Tư Trạch đứng bên cạnh cười hớn hở: "Ái chà, đúng là đánh con lợn rơi xuống nước mà."
Tần Vũ Xuyên ngã gục xuống đất, hồi lâu không dậy nổi, máu mũi và máu mồm thi nhau tuôn ra.
Nỗi hận thù trong lòng khiến anh ta như được tiêm chất kích thích, quên bẵng cả đau đớn.
Lộ Tử Dương bước tới, túm lấy cổ áo Tần Vũ Xuyên xách anh ta từ dưới đất lên: "Xin lỗi Tống Noãn ngay."
Tần Vũ Xuyên cười lạnh: "Hơ, mày cũng bênh vực nó gớm nhỉ? Cặp lăng loàn...!"
Lời chưa dứt, Lộ Tử Dương lại tặng thêm một cú đấm nữa vào sống mũi anh ta!
Tần Vũ Xuyên bị đánh đến mức máu mồm máu mũi be bét, nằm bệt dưới đất ho sù sụ.
Đôi chân dài của Lộ Tử Dương dẫm lên ngực anh ta, hơi cúi người: "Xin lỗi ngay!"
Tần Vũ Xuyên nghiến răng nói từng chữ: "Mày, nằm, mơ, đi!"
Lộ Tử Dương lại bồi thêm một cú đấm nữa!
Tần Vũ Xuyên cảm thấy như thiên linh cái của mình sắp bị đập nát đến nơi, máu văng tung tóe.
Anh ta trợn ngược mắt, hoàn toàn ngất lịm đi.
Tống Noãn chứng kiến cảnh này, thấy Lộ Tử Dương bảo vệ mình như vậy, ngoài mặt dù tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm xúc động đến phát khóc rồi.
Thật sự là quá ngầu!
Không hổ danh là người tình cô chọn!
Nếu không phải vì sợ đánh chết người phải chịu trách nhiệm pháp lý, cô thực sự mong Lộ Tử Dương đấm thêm vài phát nữa, đánh chết tươi Tần Vũ Xuyên này cho rồi.
Cái loại người mặt dày không biết xấu hổ, không có giới hạn thế này, sống chỉ tổ chật đất.
Nhưng ngặt nỗi, đây là xã hội pháp trị.
Cô không thể để một người tốt như Lộ Tử Dương vì cái loại rác rưởi như Tần Vũ Xuyên mà bị vấy bẩn danh dự.
Tống Noãn bước tới nắm lấy tay anh: "Đừng đánh nữa, đau tay lắm. Chúng ta về nhà thôi."
Nhẫn nhịn thêm ba tháng nữa, sau ba tháng, tất cả những gì bọn họ làm với cô ngày hôm nay, cô sẽ đích thân đòi lại từng món một.
"Được, chúng ta về nhà."
Lộ Tử Dương nắm chặt tay cô, cùng cô sải bước đi về phía xe.
Sự tức giận của Lộ Tử Dương là điều không cần bàn cãi.
Nhưng đối mặt với Tống Noãn, anh luôn đặc biệt dịu dàng.
"Noãn Noãn, mặt có đau không?"
Tống Noãn bắt đầu thấy buồn ngủ, cô gật đầu, rồi lại lắc đầu.
"Không sao đâu, anh đừng lo cho tôi, từ lúc kết hôn đến giờ, mọi hành vi của Tần Vũ Xuyên đối với tôi, tôi đều ghi sổ cả rồi. Trước đây nể mặt bố mẹ chồng nên tôi định nhẫn nhịn cho đến lúc ly hôn thì thôi, còn bây giờ, tôi sẽ không thế nữa."
Lộ Tử Dương nắm lấy tay cô: "Bất kể lúc nào cũng đừng quên, em còn có tôi."
Tống Noãn mỉm cười, khẽ gật đầu.
Chẳng mấy chốc, xe đã êm đềm dừng dưới hầm gửi xe của khu chung cư.
Tống Noãn ngủ thiếp đi trên vai Lộ Tử Dương.
Anh lấy áo khoác đắp lên người cô, định xuống xe trước.
Vừa mới nhúc nhích, Tống Noãn đã lập tức ôm chặt lấy cánh tay anh: "Anh ơi đừng đi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


