"Làm cái gì thế này, có chuyện gì thì không thể ngồi xuống nói hẳn hoi sao, cứ nhất định phải động đao động súng đến mức chết người mới chịu à?"
Một giọng nói cợt nhả vang lên, một người đàn ông cao lớn bước vào: "Phạm Hành, xem ra anh đúng là không có khiếu quản lý Kim Hoàng rồi! Tôi mới không đến có mấy ngày mà anh đã để nơi này biến thành cái bãi rác hỗn loạn thế này!"
Phạm Hành chính là quản lý của Kim Hoàng, vừa bị A Hiên cho một trận nhừ tử, toàn thân đau đớn, lúc này chỉ biết khép nép đi theo sau không dám ho he một lời.
Tống Noãn dìu Lộ Tử Dương đang lảo đảo, nhìn về phía sau lưng anh.
Chỉ thấy vệ sĩ của Tần Vũ Xuyên đang định đánh lén thì bị một phát súng bắn trúng vai, đang ôm cánh tay rên rỉ đau đớn.
Trong khi đó Lộ Tử Dương vẫn hoàn toàn bình an vô sự, còn đang giả vờ giả vịt tựa người vào vai cô.
Tống Noãn vẫn chưa hoàn hồn, dùng sức đẩy mạnh anh ra: "Anh bị điên à! Trò đùa kiểu này mà cũng đem ra giỡn được sao?"
"Có người ngoài miệng thì nói không chấp nhận tôi, nhưng vừa nãy rõ ràng là lo đến phát sốt." Khóe môi Lộ Tử Dương hiện lên ý cười: "Cái đùi đến rồi, nể mặt chút đi, đừng có đẩy tôi ra."
"Thần tiên đến tôi cũng vả anh." Tống Noãn nhỏ giọng.
Lộ Tử Dương ngược lại càng thêm mong chờ, ghé sát vào mặt cô: "Vả đây này, chỗ này nhiều máu nè, nhưng lên giường có vả nữa không vậy?"
"Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là địa bàn của tôi, chứ không phải chỗ không người nhỉ?" Người đàn ông giả vờ ho khan một tiếng, cắt ngang sự thân mật của hai người.
Tống Noãn lúc này mới nhìn kỹ người vừa tới, thì thầm: "Đây là cái đùi lớn của anh đấy à? Anh ta là ai vậy?"
Vừa dứt lời, giọng nói cung kính của tên quản lý đã vang lên: "Ông chủ, chuyện này đúng là do tôi quản lý không tốt, nhưng mấy chuyện ồn ào vặt vãnh này sao anh lại phải đích thân tới đây?"
"Anh bảo chuyện của ai là chuyện nhỏ? Cậu ấy à?" Người đàn ông chỉ tay về phía Lộ Tử Dương: "Chuyện của cậu ấy chính là chuyện của tôi. Anh nói xem, còn nhỏ nữa không?"
Tên quản lý sững sờ nhìn Lộ Tử Dương: "Hóa ra anh quen biết cậu An, sao không nói sớm?"
Cậu An? An Tư Trạch?
Tống Noãn còn kinh ngạc hơn cả tên quản lý kia.
Nếu cô nhớ không nhầm thì An Tư Trạch chính là người thừa kế duy nhất của tập đoàn A, một trong bốn tài phiệt ở Lương Thành.
Thời nào cũng vậy, luôn có sự phân chia đẳng cấp, giới kinh doanh Lương Thành cũng có sự phân chia đẳng cấp rõ rệt.
Tầng lớp thấp nhất ở đây là những kẻ mới phất, đột nhiên giàu có nhưng không có quyền thế.
Tầng lớp trung lưu chính là những nhà như họ Tần và họ Tống, có tiền bạc và địa vị xã hội nhưng quyền lực chưa đủ, chỉ kinh doanh các doanh nghiệp quy mô vừa, tuy có tài sản nhưng nếu đặt vào bản đồ của cả nước Giang thì chẳng thấm vào đâu.
Tầng lớp thượng lưu chính là bốn gia tộc tài phiệt: nhà họ An, nhà họ Lệ, nhà họ Âu Dương và nhà họ Thẩm.
Họ thường được gọi chung là bốn gia tộc tài phiệt.
Các tập đoàn dưới trướng họ đều có tầm ảnh hưởng không nhỏ trên thế giới.
Những người thừa kế của các gia tộc này được mệnh danh là F4 Lương Thành.
Trong đó, nhà họ Lệ là gia tộc danh tiếng nhất và có quyền thế nhất, người thừa kế Lệ Cảnh Trần của họ chính là người đứng đầu F4.
Khác với một An Tư Trạch luôn hoạt động sôi nổi trong giới giải trí trên các mặt báo, suốt ngày hết cặp kè minh tinh lại đến bao nuôi người mẫu trẻ, Lệ Cảnh Trần lại là người cực kỳ kín tiếng.
Trong giới kinh doanh, ngoại trừ một số ông trùm thực thụ, chưa ai từng được chiêm ngưỡng diện mạo thật sự của Lệ Cảnh Trần.
Tống Noãn có thể nhận ra An Tư Trạch đang đến để giải vây cho mình.
Nhưng cô vốn chẳng hề quen biết anh ta.
Trong các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, cô cũng từng thấy An Tư Trạch.
Anh ta giả vờ kiên nhẫn nói: "Tôi đương nhiên tin vào sự trong sạch của cô, biết cô sẽ không làm ra chuyện đó, vả lại vợ chồng thì nên khuyên hòa chứ ai lại khuyên ly, tôi làm vậy cũng là vì tốt cho cô thôi, hơn nữa cô Tống đây cũng đâu có bị thương gì?"
"Cái gì mà cũng đâu có?" An Tư Trạch cắt lời: "Anh thực sự nghĩ cái lý do vụng về đó có thể lấp liếm được chuyện ngày hôm nay sao? Phạm Hành, kéo anh ta xuống đi, nếu chuyện này không giải quyết ổn thỏa khiến cô Tống hài lòng thì anh cũng không cần ở lại Kim Hoàng nữa đâu!"
Ngô Khải Cương lập tức bủn rủn tay chân, không ngờ An Tư Trạch lại là ông chủ lớn của câu lạc bộ này, đúng là đụng phải tấm sắt rồi!
Anh ta đã thầm nguyền rủa Tần Vũ Xuyên hàng nghìn lần trong lòng, sao lại có thể tin lời ma quỷ của Tần Vũ Xuyên, tin Tống Noãn không có ai chống lưng chứ!
Sau khi Ngô Khải Cương được đưa đi, An Tư Trạch mới cười híp mắt nhìn Tống Noãn: "Sao trên người cô toàn là máu thế này, không bị thương ở đâu chứ? Còn ai bắt nạt cô nữa không, cứ để anh đòi lại cả vốn lẫn lời cho."
Tống Noãn im lặng hồi lâu không dám lên tiếng, thầm nghĩ cậu An này thiếu tiền tiêu vặt hay sao mà việc gì cũng nhận thế này?
Đã nhận thì thôi đi, lại còn diễn tròn vai đến vậy.
Đôi mắt tinh anh của cô đầy vẻ kinh ngạc, nhìn Lộ Tử Dương bên cạnh, thì thầm: "Anh bảo là đùi lớn, là lớn đến mức này sao? Anh rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì mà mời được anh ta tới đây thế?"
Thực tế Lộ Tử Dương chỉ gọi một cú điện thoại, An Tư Trạch đã hớn hở như bắt được vàng tự mình chạy tới.
Nhưng ngoài mặt anh lại chau mày suy tư: "Tôi đã phải trả một cái giá không thể tưởng tượng nổi, nhưng chỉ cần em được an toàn thì điều đó không quan trọng."
"Bớt giả vờ giả vịt đi, hai anh chắc chắn là quen nhau ở chốn ăn chơi rồi, cậu An nổi tiếng thích đi bar club mà. Anh định làm tôi thấy áy náy rồi đồng ý không chia tay chứ gì? Ngủ chứ đừng mơ."
"Thông minh thế, thưởng cho em một đêm ngủ cùng tôi đấy."
Mặc cho vẫn còn bao nhiêu người ở đó, anh nắm chặt lấy tay Tống Noãn, định rời đi.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng cười lạnh của Tần Vũ Xuyên.
"Tống Noãn! Cô đúng là có bản lĩnh thật đấy, dám gọi cả người tình đến cứu, lại còn mời được cả cậu An của tập đoàn A nữa."
Suýt chút nữa thì quên mất anh ta, đến giờ mà vẫn còn sống dai như đỉa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)