Tống Noãn kiệt sức, nhưng hai tay cô vô thức nắm chặt thành quyền.
Cô tuyệt đối không thể ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn này.
"Có phải cô không nỡ bỏ tôi, muốn ở bên tôi đến thế à?" Gương mặt Tần Vũ Xuyên hung tợn, giọng nói bức người của anh ta nổ vang bên tai cô: "Vậy thì đi mà hầu hạ bố mẹ tôi và Ngân Tuyết đi, cô chẳng phải thích làm bảo mẫu cho tôi sao? Tôi thành toàn cho cô!"
"Tôi hận không thể giết chết anh!" Tống Noãn nghiến răng thốt ra từng chữ.
Tần Vũ Xuyên bóp chặt miệng cô, lên tiếng đe dọa: "Vậy tôi sẽ lột sạch đồ cô rồi dắt đi diễu phố như một con chó, để tất cả mọi người đều biết cô vì theo trai mà bị người ta đuổi ra khỏi cửa. Tống Noãn, tối qua cô biến mất cả đêm, lén lút ngoại tình, là tôi đã có thừa cách khiến cô không thể sống nổi ở Lương Thành này rồi!"
Lòng Tống Noãn đã nguội lạnh đến cực điểm, hóa ra khi đã cạn tàu ráo máng, bộ mặt của một con người có thể kinh tởm đến nhường này.
Cô đưa tay ra vùng vẫy, thuận tay cầm lấy chiếc gạt tàn thuốc bên cạnh, dốc hết sức bình sinh nhắm thẳng vào đầu Tần Vũ Xuyên, đập mạnh xuống.
Đám vệ sĩ thấy vậy định xông lên nhưng bị Tần Vũ Xuyên xua tay ngăn lại.
Máu tươi xuôi theo khuôn mặt anh ta chảy xuống, nhưng biểu cảm của anh ta vẫn vô cùng dữ tợn: "Vì người tình mà cô dám ra tay với tôi? Tống Noãn, nghe cho kỹ đây, nếu cô không ký tên, tôi sẽ giam cầm cô ở đây đến chết."
Anh ta nhỏ giọng: "Tôi sẽ lần theo dấu vết của cô đi tìm thằng đàn ông kia. Đến lúc đó cô muốn thỏa hiệp cũng đã muộn rồi, tôi sẽ đóng đinh các người vào cột trụ ô nhục vĩnh viễn."
Tống Noãn hít sâu một hơi, rốt cuộc vẫn phải kéo Lộ Tử Dương vào chuyện này sao?
"Nói đi!"
Tần Vũ Xuyên túm lấy cổ áo cô: "Mẹ kiếp, cô điếc rồi à?"
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn đang bày ra trước mắt, sắc mặt Tống Noãn bình thản như nước: "Tôi đồng ý ký tên."
Cô cúi đầu định cầm bút, nhưng sắc mặt Tần Vũ Xuyên lại thay đổi.
"Cô thực sự có người tình sao? Tống Noãn, cô gan to thật đấy, rốt cuộc thằng đó là ai!"
Mặc dù anh ta liên tục lấy chuyện đó ra đe dọa, nhưng trong lòng anh ta vẫn luôn tin Tống Noãn thực sự yêu mình.
Cô không thể, cũng không dám làm ra chuyện phản bội anh ta.
Anh ta liên tục nhắc đến người tình của cô chẳng qua là để chà đạp lòng tự trọng của cô.
Bây giờ thấy cô vì người tình mà chịu cúi đầu, ngược lại khiến anh ta không thể chấp nhận nổi.
Cây bút của Tống Noãn vừa vạch xuống mặt giấy một vết mực.
Tần Vũ Xuyên đã giật phắt lấy: "Mẹ kiếp, tôi bảo cô nói chuyện kia mà!"
Tống Noãn nhặt một mảnh vỡ của chiếc gạt tàn, đột ngột kề sát vào cổ anh ta.
Cô cao giọng nói: "Tôi khuyên anh tốt nhất bây giờ hãy thả tôi ra! Nếu không chúng ta cá chết lưới rách! Tần Vũ Xuyên, mạng của anh rất đáng giá, nhưng tôi thì khác, nếu dồn tôi vào đường cùng, cùng lắm là tôi kéo anh chết chung!"
Dứt lời, ánh mắt Tống Noãn lạnh lùng đảo qua xung quanh, đám vệ sĩ thấy vậy không dám tùy tiện hành động vì sợ cô làm hại đến Tần Vũ Xuyên.
Hiện trường chìm vào im lặng.
Bàn tay cầm mảnh vỡ của Tống Noãn hơi nhích thêm một phân, trên cổ Tần Vũ Xuyên hiện ra một vệt máu đỏ tươi, cảm giác đau nhói khiến mặt anh ta hơi hoảng, cả người cứng đờ không dám nhúc nhích: "Tống Noãn, cô điên rồi!"
Tống Noãn hướng ánh mắt đầy châm biếm về phía anh Ngô: "Anh Ngô, tôi biết anh tốt nghiệp khoa luật. Việc anh ta tự ý đụng chạm vào tài khoản ngân hàng của mẹ tôi dẫn đến việc tôi bị mất một khoản tiền lớn, tôi nghi ngờ tiền đã bị bọn họ chiếm dụng bất hợp pháp! Hành vi này sẽ phải ngồi tù bao nhiêu năm nhỉ?"
Sắc mặt anh Ngô hơi biến đổi: "Đây là tội phạm kinh tế, chuyện cụ thể phải phân tích cụ thể. Cô mau thả anh ấy ra đi, dù sao cũng là chồng cô, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, người đau lòng vẫn là cô thôi."
"Anh Ngô, anh cảm thấy tôi không còn là cô cả nhà họ Tống, mẹ tôi cũng qua đời rồi, nên không muốn giúp tôi vì sợ không lấy được tiền, đúng không?"
Cô bình tĩnh hỏi: "Nhưng anh Ngô à, anh đã định trở mặt thì để tôi hỏi anh một câu, nếu bây giờ tôi giết chết Tần Vũ Xuyên, anh nghĩ anh có thể lấy được tiền không? Hay anh nghĩ nhà họ Tần sẽ tha cho anh?"
Bọn họ đã sai rồi, sai ở chỗ dồn một người đang ở bước đường cùng vào chỗ chết!
Tống Noãn đã chẳng còn gì để mất, cô không ngại kéo tất cả chết chùm!
Bàn tay cô cầm mảnh vỡ rất vững, độ sâu lại tăng thêm một phần, cảm giác đau đớn càng lúc càng đậm, chân Tần Vũ Xuyên đã nhũn ra nhưng vẫn cố lắc đầu khẽ.
Vẻ mặt Ngô Khải Cương thay đổi, nhưng vẫn dang hai tay cố gắng trấn an cô: "Tống Noãn, đừng quên điều mẹ cô quan tâm nhất chính là cô, nếu hôm nay cô làm hại cậu Tần, cô cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! Cô đừng bốc đồng, mau thả anh ấy ra đi... nếu không hương hồn bác gái trên trời cũng không yên lòng đâu."
Anh ta vừa nói vừa ra hiệu cho người bên cạnh tiến lên tiếp cận Tống Noãn.
Tống Noãn đương nhiên đề phòng, trực tiếp dùng khuỷu tay hất ra: "Hương hồn gì chứ? Mẹ tôi chưa chết!"
Ngay lúc đó, Tần Vũ Xuyên thừa dịp cô phân tâm, nhanh tay tóm lấy cổ tay cô vật mạnh xuống đất, lật người đè lên, bóp chặt ngón tay dính máu của cô định ấn lên tờ giấy.
"Không ký thì ấn vân tay! Tống Noãn, đời này cô đừng hòng sống yên ổn!"
Đột nhiên, bên ngoài vang lên âm thanh đinh tai nhức óc.
Giây tiếp theo, cửa chính câu lạc bộ bị đập nát vụn, hàng chục người hùng hổ xông vào.
Hệ thống an ninh khởi động hoàn toàn, tiếng còi báo động vang vọng khắp cả con phố.
Người đi đầu không phải ai khác, chính là Lộ Tử Dương.
Vẻ mặt anh bất cần.
Quản lý câu lạc bộ Kim Hoàng dẫn theo bảo vệ ra ngăn cản, gầm lên: "Các người là ai! Sao dám tự tiện xông vào Kim Hoàng!"
Lúc này trên mặt Lộ Tử Dương không còn một chút cợt nhả nào, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng cao ngạo.
Liếc nhìn xung quanh, anh nói ngắn gọn: "Đây mà là câu lạc bộ vui chơi à? Mẹ nó, đây chẳng phải là ổ trộm cướp sao?"
Anh cười lạnh, lùi lại một bước, khẽ phất tay: "Chỉ cần không làm cô ấy bị thương, xử đứa nào cũng được."
A Hiên nhận lệnh, lập tức dẫn theo đám đánh thuê chuyên nghiệp xông lên!
Đám bảo vệ trong phòng bị hạ gục trong vòng một nốt nhạc.
"Tống Noãn đâu?" anh hỏi.
Không ai dám lên tiếng.
Hai bàn tay buông thõng của Lộ Tử Dương siết chặt thành quyền, định cho người sục sạo từng phòng một thì thấy một tên đàn ông mặt mày lấm lét từ phòng bao tầng hai thò đầu xuống nhìn.
Anh nheo mắt, dẫn người sải bước lên lầu.
Ngô Khải Cương được Tần Vũ Xuyên bảo ra ngoài xem tình hình, thấy là người đến tìm Tống Noãn, liền hớt hơ hớt hải chạy vào báo tin.
Trong phòng bao.
Tần Vũ Xuyên đang định đưa cô đi nơi khác thì Lộ Tử Dương đã xông vào.
Thấy Tống Noãn bị thương, dáng vẻ cô thê thảm, tim anh thắt lại, ngay sau đó anh nổi cơn thịnh nộ ngút trời, anh tung một cú đá cực mạnh vào ngực Tần Vũ Xuyên.
"Mày là thằng chó... ưm..." Tần Vũ Xuyên bị đá văng xuống đất, chưa kịp phản ứng đã hứng thêm vài cú đấm liên tiếp.
Anh ta chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, máu từ khóe miệng chảy ra, nằm bẹp dưới đất không thể cử động.
Đám vệ sĩ xông lên cũng bị người của A Hiên chế ngự hoàn toàn.
"Lộ Tử Dương!"
Tống Noãn ngẩng đầu, nhìn thấy dáng hình cao lớn của anh, lòng cô chợt thấy an tâm đến lạ.
Cô chưa bao giờ nghĩ một người tình tìm được ở nơi ăn chơi trác táng lại có thể gây ra chấn động lớn nhường này.
"Noãn Noãn, em không sao chứ?" Đôi mắt Lộ Tử Dương đỏ ngầu, vội vàng đỡ cô dậy, ôm chặt vào lòng.
"Tôi không sao, sao anh biết tôi ở đây? Sao anh vào được đây?" Tống Noãn liên tục tung ra hàng loạt câu hỏi.
"Bỏ 3 triệu một ngày thuê một quản gia vàng đâu phải để trang trí. Còn em nữa, cục cưng à, không biết gọi điện cầu cứu tôi sao?"
"Điện thoại tôi bị chúng tịch thu rồi. Không đúng, cái tiếng động lúc nãy, anh đập nát câu lạc bộ rồi à?" Tống Noãn sực nhớ ra: "Anh định nướng sạch tiền vào đây sao? Lại còn phải ngồi tù nữa anh có biết không!"
Cô nghiến răng nghiến lợi: "Anh điên rồi sao?"
"Tôi không sao." Lộ Tử Dương thản nhiên nói: "Tôi có một cái đùi rất lớn để ôm, có thể giúp tôi dàn xếp vụ này."
"Là kim chủ mới hả?" Tống Noãn chua xót hỏi.
"Đoán sai rồi." Anh ghé sát vào Tống Noãn: "Thật ra à..."
Vút!
Một tiếng xé gió vang lên.
Giây tiếp theo, một viên đạn sượt qua gò má Tống Noãn, máu nóng bắn đầy mặt cô.
Đồng tử Tống Noãn co rút, cô kinh hoàng thét lên thất thanh: "Lộ Tử Dương?!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)