Nhưng cô không muốn bỏ lỡ bất kỳ một tia thông tin nào liên quan đến mẹ mình.
Trầm ngâm một lát, cô nói: "Chiều đi, chiều nay tôi có thời gian."
"Được."
Cúp máy, Tống Noãn lập tức gọi điện cho anh Ngô.
Anh Ngô là một thám tử tư cao cấp được Tống Noãn ủy thác, vẫn luôn âm thầm giúp đỡ tìm kiếm tin tức về mẹ cô.
Không lâu sau, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Ngô Khải Cương: "Cô Tống, tôi cũng đang định liên lạc với cô đây. Tôi đã dò hỏi được một vài tin tức về mẹ cô rồi, nếu rảnh thì cô qua câu lạc bộ Kim Hoàng một chuyến đi, dạo này tôi bị người ta bám đuôi, ở đó kín đáo hơn."
Tống Noãn xúc động đến phát khóc, giọng nói nghẹn ngào.
"Được, được, tôi qua đó ngay!"
Cúp điện thoại, cô chộp lấy túi xách trực tiếp lao ra khỏi cửa.
Người của A Hiên chặn ở cửa: "Cô Tống, cô muốn ra ngoài sao?"
Tống Noãn gật đầu: "Đi gặp một người bạn, sẽ về ngay thôi."
"Để chúng tôi đi cùng cô nhé."
Cô mỉm cười, thầm nghĩ người này đúng là tận tâm thật.
"Không cần đâu, tôi đi xử lý chút việc riêng, sẵn tiện qua khách sạn lái xe của tôi đi, không mất bao lâu đâu."
Chỉ cần Lộ Tử Dương không có mặt, cô cũng không sợ phóng viên bám đuôi.
A Hiên lo lắng nhưng cũng không tiện nói gì thêm, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tống Noãn rời đi.
Đợi bóng dáng cô biến mất sau cửa thang máy, A Hiên nói vào chiếc mic ở cổ áo: "Cử vài gương mặt lạ, bám sát cô Tống không rời nửa bước, phát hiện có gì bất thường phải lập tức báo cáo lại ngay."
"Rõ!"
Ra khỏi khu chung cư, Tống Noãn trực tiếp bắt một chiếc xe.
Suốt cả quãng đường, tâm trạng cô vừa hưng phấn vừa lo âu.
Hóa ra mẹ vẫn còn sống, thật tốt quá.
Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng đến câu lạc bộ Kim Hoàng.
Cô vội vàng trả tiền rồi xuống xe lao thẳng vào trong, vừa nhìn đã thấy anh Ngô đã đợi sẵn từ lâu: "Anh Ngô, mẹ tôi đâu?"
"Chúng ta vào trong rồi nói."
Anh Ngô cảnh giác nhìn quanh một lượt, rồi dẫn Tống Noãn đi vào bên trong câu lạc bộ.
Cạch một tiếng!
Cửa phòng bao trực tiếp đóng lại.
Khóa điện tử được kích hoạt.
Anh Ngô đi phía trước đột ngột dừng bước, từ từ quay người lại nhìn cô, nở nụ cười đầy ẩn ý, dù Tống Noãn có chậm chạp đến đâu cũng đã nhận ra rồi.
Anh ta lừa cô.
Ánh mắt Tống Noãn dần khôi phục vẻ lạnh lùng: "Anh Ngô, anh có ý gì đây?"
Kim Hoàng là động đốt tiền lớn nhất Lương Thành, nghe nói ông chủ đứng sau vô cùng có thực lực, nhưng tính tình lại khiêm tốn bí ẩn, chưa ai từng gặp mặt.
Nơi này có tính bảo mật và an toàn cực cao, các phòng không chỉ chống nghe lén, mọi trang thiết bị đều là hàng siêu cấp, ngay cả cửa cũng là loại chống nổ.
Lòng Tống Noãn dấy lên một điềm báo chẳng lành.
Lộp bộp lộp bộp.
Tiếng bước chân nện xuống sàn đều đặn, chỉ thấy Tần Vũ Xuyên từ bên trong bước ra, phía sau là một đám vệ sĩ.
Thấy Tống Noãn, khóe môi anh ta nhếch lên nụ cười, không ngừng vỗ tay.
"Tống Noãn, tôi thật sự không ngờ, phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên cô rồi mà cô vẫn có cách tìm được nơi ẩn náu. Xem ra, những năm qua cô cũng không ít lần vung tiền cho người tình của mình nhỉ? Ngay cả khi cô sa cơ lỡ vận thế này anh ta vẫn sẵn lòng giúp đỡ cô."
Tần Vũ Xuyên đã đi đến trước mặt cô, ngón tay bóp chặt lấy cằm cô, đáy mắt mang theo nỗi hận thù nồng đậm: "Các người dám làm cái trò đó ngay dưới mắt tôi, đã thế còn không chịu ly hôn, còn muốn hạ bệ tôi, cô đúng là đê tiện!"
Đôi mắt lạnh lùng của Tống Noãn quật cường, nhìn thẳng vào anh ta: "Mẹ tôi đâu?"
Tần Vũ Xuyên tỏ vẻ thản nhiên: "Chắc chết từ tám đời rồi, ai mà quan tâm chứ? Lời của anh Ngô chẳng qua chỉ là chiêu trò để dụ cô ra đây thôi. Cô thực sự nghĩ mấy trò vặt đó qua mắt được tôi hả? Tôi thật hối hận vì hôm qua ở bệnh viện đã thả cô đi, không những không dồn được cô vào đường cùng, còn không ép được cô quay lại cầu xin tôi, lại khiến cho cô có lý do chung sống với người tình. Cũng may, cô vẫn có điểm yếu, chỉ một cuộc điện thoại đã lừa được cô tới đây, nếu không muốn bắt cô đúng là phải tốn thêm chút sức."
Toàn thân Tống Noãn run rẩy: "Anh dám lấy chuyện của mẹ tôi ra để lừa tôi, Tần Vũ Xuyên, anh không sợ bị trời tru đất diệt sao?"
Ngay cả anh Ngô mà cô tin tưởng, hóa ra cũng là đồng bọn cùng một giuộc với họ!
Anh ta cười lạnh: "Tống Noãn, tôi cũng không phải người hoàn toàn tuyệt tình. Cô muốn quyền thừa kế, không phải là không được. Cô cứ tiếp tục làm tốt vai trò bà Tần nhỏ, thay tôi chăm sóc tốt bố mẹ tôi và Ngân Tuyết, sau này cắt đứt quan hệ với tên đàn ông bên cạnh cô, đồng thời thề từ nay về sau đồng ý phục tùng tuyệt đối tôi, tôi có thể không ly hôn. Nhưng cô phải nhớ kỹ, là vĩnh viễn không ly hôn."
Vẻ mặt như đang ban ơn của anh ta khiến Tống Noãn cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Tống Noãn cười lạnh: "Tôi cũng không ngại đánh anh đến mức liệt tứ chi đâu, lúc đó tôi cũng có thể chăm sóc anh được đấy!"
Nói đoạn, cô đột ngột giơ tay định tát Tần Vũ Xuyên.
Lần này, Tần Vũ Xuyên đã có phòng bị, anh ta chặn lấy tay cô rồi hất mạnh cô sang một bên.
"Còn dám ra tay với tôi, tôi sẽ đánh gãy chân cô!"
Anh ta quăng cô ra, chộp lấy bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn bên cạnh, đập thẳng vào mặt Tống Noãn.
"Vậy thì ly hôn, ký tên ngay cho tôi! Tôi không ngờ bố mẹ tôi lại tặng cho cô nhiều tài sản đến thế, cô trả lại hết cho tôi! Còn cả số tiền trong tài khoản Thụy Sĩ đứng tên mẹ cô nữa, trả lại hết đây! Những năm qua, nhà họ Tần nuôi cô ăn chơi nhảy múa như vậy là đã quá tử tế rồi, cút khỏi nhà họ Tần, cô đừng hòng mang đi dù chỉ một xu!"
Quả nhiên, tiền trong tài khoản của mẹ cô bị phong tỏa có liên quan đến bọn họ.
Anh ta như phát điên, nhét cây bút vào tay Tống Noãn, giận dữ hét: "Ký tên!!"
"Tôi không ký!"
"Đừng chạm vào tôi!"
Tống Noãn hất cây bút đi, xoay người định chạy.
Tần Vũ Xuyên tóm cô lại, siết chặt lấy cổ cô, ghì lấy tay cô ấn lên bản thỏa thuận ly hôn: "Hôm nay không ký thì cô đừng hòng rời khỏi đây!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

