Đôi mắt vừa tỉnh giấc của cô hằn lên những tia máu đỏ.
Lộ Tử Dương vội ngồi lại ôm lấy cô: "Tôi ở đây rồi Noãn Noãn, đừng sợ."
Tống Noãn vô thức ôm chặt lấy anh, sau đó mới sực nhận ra: "Chúng ta về đến nơi rồi sao?"
"Đến rồi."
"Có muốn ngủ thêm chút nữa không?"
Tống Noãn thở phào nhẹ nhõm: "Về nhà thôi, tôi mệt lắm."
"Được."
Lộ Tử Dương xuống xe, đứng ở cửa xe dang rộng vòng tay đón cô.
Tống Noãn cười nói: "Không cần khoa trương vậy đâu, tôi tự đi được, tôi không bị thương."
Anh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp bế thốc cô lên sải bước đi về phía thang máy.
Có lẽ vì lồng ngực của Lộ Tử Dương quá đỗi bình yên.
Cũng có lẽ vì sau giây phút căng thẳng tột độ là sự thả lỏng đột ngột, lại thêm tinh thần quá mệt mỏi rồi.
Chỉ trong thời gian đi thang máy, cô lại ngủ thiếp đi.
Trong phòng, rèm cửa kéo kín, tối đen như mực.
Lộ Tử Dương nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường êm ái, cởi giày rồi dịu dàng đắp chăn cho cô.
Tiếng thở đều đều khi ngủ say của Tống Noãn truyền đến.
Anh cảm thấy một sự mãn nguyện chưa từng có.
A Hiên thì thầm: "Anh Lộ, cậu An đến rồi ạ."
Lộ Tử Dương đặt đá xuống, đắp lại chăn cho Tống Noãn rồi đứng dậy rời khỏi phòng.
Trong phòng khách.
An Tư Trạch đi vòng quanh căn phòng, thấy Lộ Tử Dương đi ra thì cười nói: "Này, cậu sa đọa quá rồi đấy, loại nhà thế này mà cậu cũng ở được à?"
"Này cái gì, tôi tên Lộ Tử Dương, là trai bao ở hộp đêm, mua được căn nhà này đều nhờ sự hào phóng rộng rãi của cô Tống mấy năm qua đấy. Còn về chuyện tôi và cậu quen biết nhau, nếu cô ấy có hỏi, cứ nói đúng theo quá trình chúng ta quen nhau thật sự, trừ thân phận của tôi ra thì đừng có lừa cô ấy gì cả."
Dứt lời, anh ngồi xuống sofa, đôi chân dài vắt chéo đầy lịch lãm.
An Tư Trạch ngồi phịch xuống bên cạnh anh: "Không phải chứ..."
Nhận thấy ánh mắt không mấy thiện cảm và đầy cảnh cáo của Lộ Tử Dương, anh ta vội vàng đổi giọng: "Dương, hai năm rồi, cậu vẫn định giấu à? Để tôi tính cho cậu nhé, cậu thầm yêu người ta chắc cũng năm năm rồi nhỉ? Nghỉ đủ mọi cách tiếp cận cô ấy, làm kẻ thứ ba không danh không phận cũng đã hai năm, đến giờ vẫn chưa có được cái danh phận gì, cậu định giấu cả đời chắc?"
Lộ Tử Dương lạnh lùng nhìn anh ta: "Cậu không nói cũng không ai nói cậu bị câm đâu, chuyện ở hộp đêm xử lý ổn thỏa chưa?"
An Tư Trạch một tay chống lên lưng ghế sofa, đáp: "Chuyện nhỏ nhặt ấy, giải quyết trong cái búng tay thôi. Thay vì lo cái đó, cậu nên nghĩ xem giải thích chuyện của tôi với nữ thần của cậu thế nào đi, tôi chắc chắn sẽ nói thật theo lời cậu dặn. Nhưng tôi nói thật lòng nhé, chưa chắc cô ấy đã tin đâu. Dù sao khắp Lương Thành này, người có thể sai khiến được An Tư Trạch tôi đây chẳng có mấy người."
Lộ Tử Dương nhếch môi cười nhạt: "Vậy thì phải xem kỹ năng diễn xuất của cậu thế nào rồi. Nếu cậu diễn không đạt, thì ngày mai trên bàn làm việc của ông cụ nhà họ An sẽ xuất hiện danh sách tất cả các cô người mẫu cậu từng qua lại đấy. Tôi rất tò mò, nếu ông cụ thấy thì liệu có đánh gãy chân cậu không?"
An Tư Trạch ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn lại: "Ấy, Dương ơi, Dương à, chúng ta là anh em nối khố mà, tôi vì chuyện của cậu mà chạy đôn chạy đáo, tận tụy đến hơi thở cuối cùng, cậu bảo có việc gấp là tôi bỏ luôn cô bạn gái hiện tại để chạy đến cứu nguy cho cậu, sao cậu lại đâm sau lưng tôi thế? Làm vậy là chết người đấy cậu biết không? Cái tính của ông nội tôi ấy, biết chuyện chắc bắn chết tôi luôn ấy chứ!"
Lộ Tử Dương cười nói: "Biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà cũng chẳng thấy cậu tiết chế chút nào."
An Tư Trạch cười vì anh không nhìn thấu được: "Tôi không phải không tiết chế, mà là tôi nghĩ thoáng. Loại người như chúng ta, thời gian tự do được mấy năm đâu? Đến tuổi là gia đình nhét cho một cô vợ, kết hôn rồi kế thừa gia nghiệp, lúc đó còn gì là tự do nữa? Tranh thủ lúc còn trẻ, tôi phải chơi cho đã chứ. Tôi chẳng giống cậu, nghĩ không thoáng chút nào, bỏ mặc vị trí đứng đầu F4, mang cái gương mặt đẹp đến mức cả tạo hóa cũng phải ghen tị này đi treo cổ trên một cây liễu. Còn bày đặt thầm yêu với chả thầm trộm, Dương, tôi thực sự coi thường cậu rồi."
Ánh mắt sắc lẹm của Lộ Tử Dương quét qua người anh ta.
Anh ta vội vàng ngậm miệng: "Ấy, tôi nói sai rồi, ý tôi là tôi thực sự khâm phục cậu. Thời buổi này, người chung tình như cậu chẳng còn mấy đâu."
"Câm miệng đi." Lộ Tử Dương đứng dậy đi tới quầy bar, rót một ly Whisky đưa cho An Tư Trạch: "Tối nay đi cùng tôi đến một nơi."
An Tư Trạch đón lấy, ngơ ngác hỏi: "Đi đâu?"
"Bệnh viện Phụ sản."
"Phụt..." An Tư Trạch phun sạch chỗ rượu trong miệng ra: "Đi đâu cơ? Bệnh viện Phụ sản?!"
"Phải."
An Tư Trạch đứng bật dậy ghé sát vào anh, mặt đầy vẻ hóng hớt: "Có phải cậu lén lút sau lưng Tống Noãn làm cô minh tinh nào có bầu rồi không? Định bắt tôi đổ vỏ hộ à? Đưa đây, để tôi gánh cho, tôi giỏi nhất là làm mấy chuyện này."
Lộ Tử Dương chỉ muốn sút cho anh ta một phát: "Cậu tưởng ai cũng như cậu à? Nửa thân dưới thống trị nửa thân trên."
An Tư Trạch thắc mắc: "Không có vỏ bắt tôi đổ, thế cậu đến bệnh viện phụ sản làm gì? Tôi chỉ có mỗi việc đưa phụ nữ đi phá thai mới đến đó thôi."
Anh ta uống cạn ly Whisky.
Lộ Tử Dương xoay xoay chiếc ly pha lê trong tay, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.
"Đi tặng cho nhà họ Tống một món quà bất ngờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


