, Twins
Lão thái thái tự mình tiễn Thẩm lão thái thái ra cửa, lúc này mới cùng nhi tử mình trở về sân.trêntay lão thái thái đeo chiếc nhẫn bằng vàng ròng khảm bảo thạch tam sắc, tay cầmmộtchuỗi phật châu bằng gỗ tử đàn: “Nương sống đến tuổi này, ánh mắt xem ngườikhôngsai được. Lục Tông xác thực làmộtđứa trẻ tốt, đối xử với Xán Xán của chúng ta rất tốt, từnhỏđãrất thươngyêu. Tuy hơi lớn tuổimộtchút, nhưng chỉ hơn nhau năm, sáu tuổi cũngkhôngsao. Nếu gả Xán Xán cho nam tử mười lăm mười sáu tuổi khác, nương cũngkhôngyên lòng. Bản thân vẫn còn là con nít, tâm tính chưa định, còn che chở thê tử như thế nào?”
Vừa nãy lão thái thái còn nghiêng về phía Khương Bách Nghiêu, nhưng vừa tiễn ngườiđi. Trong giọng toàn là những lời khen ngợi Lục Tông.
Khương Bách Nghiêu gật đầu, khuôn mặt tuấn lãng nho nhã mang theo ý cười: “Nhi tử hiểu ý mẫu thân.”
Lão thái thái cười cười, rồi lạikhôngnhịn được thở dài, bà khoanh tay đứngtrênhành lang, liếc mắt nhìn mái đình Tử Yên Hồng, lão thái thái nghỉ chân, bỗng nhiênnói: “Nhớ lúc Xán Xán cònnhỏ, tựa như nắm bột, chỉ thích dán lấy người. Thanhâmmềm mại ôn nhu, giống như con mèonhỏ, làm người nghe tâm đều mềmđi.khôngngờ chớp mắtmộtcái,đãtrở thành đạicônương rồi…”
Vừa nhắc tới chuyện này, trong lòng Khương Bách Nghiêu tràn đầysựkhôngmuốn.thậtvất vả mới nuôi lớn nữ nhi bảo bối, dáng ngọcyêukiều, nhưng đểhắnphải chắp tay đưa nữ nhi tới nhà người khác, saohắncó thể cam lòng đây?
Khương Bách Nghiêunói: “May mà Vinh Vương phủ cách phủ nhà chúng takhôngxa, sau này Xán Xán gảđi, qua lại cũng tiện.”
Lão thái tháinói: “Con nha, trong lòng vừa ý Lục Tông như thế, lúc nãy còn giả vờ giả vịt.”
Khương Bách Nghiêu bất đắc dĩ: “Xán Xán là bảo bối nhà chúng ta, sao có thể dễ dàng đồng ý như vậy?”
Lão thái thái cũng cười, dù sao vị cháu rể Lục Tông này, nhìn thế nào cũng thỏa mãn, có thể coi trọng Xán Xán, cũng coi như người tinh mắt. Mẹ con hai ngườiđangnóichuyện, gã sai vặt bên người Khương Bách Nghiêu chạy tới, thở hồng hộcnói: “Quốc công gia, Vinh Thế tửđangở tiền thính,nóimuốn gặp ngài.”
Sau khi Khương Bách Nghiêu đưa lão thái thái trở về, lúc này mới chậm rãiđiđến tiền thính.
hắnnhấc chân bước vào,đãthấymộtnam tử khôi ngô mặcmộtbộ xiêm y mà xanh ngọc thêu văn, an tĩnh ngồitrênghế diệp, vừa thấyhắnđến, lập tức đứng dậy, cung kính hành lễ: “Dượng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



