nóithật, dáng dấp Tiết Tranh cực kì đẹp đẽ, khuôn mặtnhỏto bằng lòng bàn tay,mộtđôi mắt hoa đào biếtnói, đôi môinhỏcăng tròn dùkhôngđánh son vẫn phiếm đỏ. Nàng tuy rằng thường ngàykhôngyêulàm đẹp như Khương Lệnh Uyển,khôngthích bôi lên mặt này nọ, nhưng tinh tế nhìn, da mặt như bạch ngọckhôngchút tì vết, trong trắng lộ hồng, mang vẻ khỏe mạnh tràn ngập sức sống. Tiết Tranh trừng mắt nhìn, đem tiểu cungtrêneonhỏlấy ra, cầmtrêntay thưởng thức, lầm bầmmộtcâu: “...Có cái gì đểnói.”
Khương Lệnh Uyển tránh tiểu cung trong tay Tiết Tranh, tức giận đến phình quai hàm.
Tiết Tranh giương mắt, nhìn cặp mắt to long lanh nước của tiểu biểu muội, nhất thời tâm mềm nhũn, vội vàng thànhthậtkhai báo: “Lần đầu tiên gặp mặt, là đêm Tết Nguyên Tiêu,hắngiành hoa đăng với tỷ, cướpkhôngđược liền chơi xấu, sau đó bị tỷ bất cẩn đánh ngã…”
Khương Lệnh Uyển nghe, ngạc nhiên rằng loại chuyện xưa chỉ có thể xuấthiệntrong thoại bản(*) thế này, lại có thể phát sinhtrênngười Tiết Tranh. Hai người nàykhôngđánhkhôngquen biết, lúc sau Thái tửẩngiấu thân phần luận bàn võ nghệ với Tiết Tranh, lâu ngày sinh tình, sau này lúc ở Quỳnh Hoa đài Tiết Tranh biết được thân phận Thái tử… Thái tửđitìm nàng giải thích, Tiết Tranh căn bảnkhôngmuốn nghe, Thái tử bất đắc dĩ cường hôn, kết quả bị Tiết Tranh đánh chomộtquyền, đến bây giờ vẫnkhôngchịu buông tha huênh hoang khoác lác đến ăn vạ nàng...
(*)thoại bản: giống tiểu thuyết bây giờ của mình ấy))) thời xưa cũngsẽcó người sáng tác mấy câu chuyện tình cảm hay gì đó đọc cho vui ấy
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



