An Vương và Chu Quý Hành đứngmộtbên.
An Vương thanhâmôn hòanói: “Lâm Lang, nghỉ ngơi mấy ngàysẽtốt lên thôi.”
Chu Lâm Lang nhìn cha nàng, lại nhớ tới mẫu thân, liềnnói: “Cha, việc nàythậtkì lạ. Con ngựasẽkhônglí do chấn kinh, nhất định là có người muốn hại nữ nhi—— "
An Vương đáp: “Được rồi, đừngnóinữa. Chuyện này chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.”
Trong mắt Chu Lâm Lang dâng lên ánh nước, muốn rơi lại chưa rơi, hai tay nắm chặt dưới chăn,nói: “Cha che chở người kia như thế sao? Nàng ta là muội muội ruột của cha, nhưng con là nữ nhi ruột của cha, cha liền trơ mắt nhìn nữ nhi mình bị người khác bắt nạt, suýt nữa hại chết sao?”
Chu Quý Hành sững sờ: “Lâm Lang, muộinóibậy bạ gì vậy?”
Chu Lâm Lang giương mắt, cong môi nở nụ cười: “Muộinóibậy? Cha, ngườinóicho nữ nhi biết, nữ nhinóibậy sao? Cha hưu nương,khôngphải vìcôsao? Người và nương có cùng hai mươi năm tình cảm, sao người lại nhẫn tâm như vậy?”nóixong, Chu Lâm Lang vồ lấy tay An Vương, khóc lóc nước mắt giàn giụa: “Nữ nhikhôngtruy cứu việc này nữa, chỉ cầu xin cha tìm nương trở về. Cha, người biếtkhông? Lúc nươngđi, nữ nhi thấy nàng ngồi trong phòng khóc, nữ nhi chưa từng thấy nàng khóc như vậy bao giờ—— "
An Vương nghe xong, trong lòng run lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
